Pháp trị: danh và thực chế ước lẫn nhau, hình và ảnh đối ứng với nhau

"Đừng nhầm lẫn giữa chức danh trên danh thiếp với năng lực thực tế của một người".

Luật sư Phạm Ngọc Minh, giám đốc điều hành Công ty Luật TNHH Everest

Pháp trị: danh và thực chế ước lẫn nhau, hình và ảnh đối ứng với nhau

Thời cổ đại, Hàn Phi Tử đã nhìn nhận mối quan hệ giữa nhà vua và bề tôi giống như mối quan hệ giữa danh xưng và thực tế, hình dạng và hình ảnh, dùi trống và cái trống. Nhà vua sử dụng địa vị, quyền thế của mình để làm cho bề tôi phải một lòng trung thành, phục vụ mình.

Trong quản trị hiện đại, nhà quản lý tập trung vào thiết kế hệ thống thay vì quản trị con người, xây dựng luật chơi minh bạch, bộ máy có quy trình rõ ràng, hệ thống đánh giá dựa trên dữ liệu, khi đó doanh nghiệp sẽ tự chạy, nhân viên tự phát huy sở trường, lãnh đạo sẽ an nhàn.

Liên hệ

I- DANH VÀ THỰC CHẾ ƯỚC LẪN NHAU MÀ THÀNH, HÌNH VÀ ẢNH ĐỐI ỨNG NHAU MÀ ĐỨNG VỮNG

Sách Hàn Phi Tử tại thiên Công danh (công trạng và danh tiếng) nghị luận:

Bậc quân chủ được thiên hạ hợp sức lại để cùng nâng đỡ, cho nên mới được bình an; được triều chúng đồng lòng để cùng tôn lập lên, cho nên mới được tôn kính. Bầy tôi giữ vững sở trường, cống hiến hết tài năng, cho nên mới tận trung để làm tôn vinh quân chủ. Vua điều khiển được tôi trung thì niềm vui lâu dài sẽ sinh ra mà công danh cũng thành tựu. Danh và thực chế ước lẫn nhau mà thành, hình và ảnh tương ứng với nhau mà lập, thế nên bề tôi và quân chủ tuy cùng chung dục vọng (mong muốn thành công) nhưng vai trò, phận sự lại khác nhau.

Cái họa của bậc quân chủ là ở chỗ không có ai hưởng ứng, đáp lại, cho nên có câu: "Một tay tự vỗ, dù nhanh cũng không phát ra tiếng". Cái lo của bề tôi là ở chỗ không được chuyên nhất, cho nên có câu: "Tay phải vẽ hình tròn, tay trái vẽ hình vuông, thì cả hai đều không thể thành".

Thế nên mới nói: ở một quốc gia được cai trị đến mức tối hảo (chí trị), vua như cái dùi, tôi như mặt trống, kỹ nghệ như cỗ xe, công việc như con ngựa. Nhờ vậy, con người có dư sức lực để dễ dàng ứng phó, và kỹ nghệ có dư sự khéo léo để thuận tiện cho công việc. Nếu người lập công không đủ sức lực, kẻ thân cận không đủ lòng tin, người thành danh không đủ vị thế, kẻ ở gần không thân thiết, người ở xa không kết giao, thì đó là trường hợp cái danh không xứng với cái thực vậy.

Nhà vua có thiên hạ chung sức chung lòng cùng yêu quý và ủng hộ, nên địa vị mới ổn định. Dân chúng đồng lòng nhất trí bầu chọn và phò tá, nên địa vị của nhà vua cũng mới tôn quý. Bề tôi kiên trì phát huy sở trường của mình, dốc hết năng lực của mình, nên lòng trung thành của họ nhà vua mới có thể được quý trọng.

Nhà vua dùng bề tôi trung thành thì mới an nhàn trong thời gian dài, từ đó tạo nên công danh sự nghiệp. Danh xưng và thực tế nâng đỡ nhau mới có thể hình thành, hình dạng và hình ảnh đối ứng nhau mới có thể xác lập.

Cho nên khi trị lý đất nước dù bề tôi và nhà vua có cùng mong muốn nhưng lại có trách nhiệm khác nhau. 

Nguyên văn chữ Hán: 人主者,天下壹力以共載之,故安;眾同心以共立之,故尊。人臣守所長,盡所能,故忠以尊主。主御忠臣,則長樂生而功名成。名實相治而成,形象相應而立,故臣主同欲而異使。人主之患在莫之應,故曰:「壹手獨拍,雖疾無聲。」人臣之憂在不得一,故曰:「右手畫圓,左手畫方,不能兩成。」故曰:至治之國,君若桴,臣若鼓,技若車,事若馬。故人有餘力易於應,而技有餘巧便於事。立功者不足於力,親近者不足於信,成名者不足於勢,近者不親,而遠者不結,則名不稱實者也。

Phiên âm Hán-Việt: Nhân chủ giả, thiên hạ nhất lực dĩ công tái chi, cố an; chúng đồng tâm dĩ công lập chi, cố tôn. Nhân thần thủ sở trường, tẫn sở năng, cố trung dĩ tôn chủ. Chủ ngự trung thần, tắc trường lạc sinh nhi công danh thành. Danh thật tương trị nhi thành, hình ảnh tương ứng nhi lập, cố thần chủ đồng dục nhi dị sử. Nhân chủ chi hoạn tại mạc chi ứng, cố viết: “Nhất thủ độc phách, tuy tật vô thanh”. Nhân thần chi ưu tại bất đắc nhất, cố viết: "Hữu thủ họa viên, tả thủ họa phương, bất năng lưỡng thành”.

Cố viết: Chí trị chi quốc, quân nhược phù, thần nhược cổ, kỹ nhược xa, sự nhược mã. Cố nhân hữu dư lực dị vu ứng, nhi kỹ hữu dư xảo tiện vu sự. Lập công giả bất túc vu lực, thân cận giả bất túc vu tín, thành danh giả bất túc vu thế, cận giả bất thân, nhi viễn giả bất kết, tắc danh bất xứng thật giả dã.

Đoạn văn là một trong những viên ngọc quý của tư tưởng Pháp gia, Hàn Phi Tử phác thảo một mô hình quản trị hệ thống cực kỳ lý tính, hiệu quả và có giá trị vượt thời gian. Điểm đặc sắc của Hàn Phi là không dùng đạo đức để kêu gọi, mà dùng cơ chế, cấu trúc và quy luật vận hành để thiết lập trật tự. Tổng kết các tư tưởng cốt lõi được tổng kết trong đoạn văn:

1- Đòn bẩy hệ thống và bản chất của quyền lực

Bản chất của người đứng đầu: nhà vua không phải là người vạn năng, mà vua là một cái Tâm (trung tâm) để tập hợp lực lượng.

Quyền lực đến từ sự tích hợp: sự bình an và tôn nghiêm của người lãnh đạo không tự nhiên có, cũng không đến từ cơ bắp hay trí tuệ cá nhân, mà đến từ việc gom được 'sức của thiên hạ' (nhất lực) và 'lòng của đại chúng' (đồng tâm).

Sự hoán đổi vị trí: bầy tôi cống hiến sở trường và tài năng (thủ sở trường, tẫn sở năng). Đổi lại, việc bầy tôi tận trung chính là cách tốt nhất để họ bảo vệ vị thế của chính mình thông qua việc làm tôn vinh minh chủ.

2- Thuyết quản trị bằng mục tiêu và kết quả

Tư tưởng quản lý nhân sự cốt lõi của Hàn Phi là 'Hình danh tham đồng' - mối quan hệ biện chứng giữa ba cặp phạm trù: Danh - Thực, Hình - Ảnh, và Đồng dục - Dị sử.

Cùng chung mong muốn: nhà vua và tôi có chung một mục đích là làm cho đất nước hưng thịnh và có được công danh (đồng dục). Nhưng vị trí và cách làm thì hoàn toàn khác nhau (dị sử). Vua ở thế tĩnh để quan sát, tôi ở thế động để thực thi.

Hình ảnh tương ứng: ví 'hành động thực tế' là 'vật' (hình), còn 'thưởng phạt, vị thế' là cái bóng (ảnh). Vật thế nào thì ảnh thế ấy. Người quản lý giỏi không cần can thiệp vào quá trình làm việc, họ chỉ cần kiểm tra xem 'lời hứa, chức danh' (danh) có khớp với 'kết quả thực tế' (thực) hay không. Nếu khớp thì thưởng, lệch thì phạt.

3- Nguyên lý chuyên môn hóa và giới hạn của năng lực quản trị

Để làm rõ tại sao hệ thống cần sự phân định rõ ràng, Hàn Phi đưa ra hai câu ngạn ngữ ẩn dụ tuyệt vời:

Nỗi lo của nhà vua - một tay vỗ không kêu: người đứng đầu dù có giỏi giang, nhanh nhẹn đến đâu đi chăng nữa, nếu tự mình làm tất cả mà không có hệ thống cấp dưới hưởng ứng, phản hồi thì cũng hoàn toàn bất lực. Sự cô độc trong quản lý chính là cái họa lớn nhất.

Nỗi lo của bề tôi - hai tay vẽ hai hình: cấp dưới thi hành nhiệm vụ thì phải được chuyên nhất hóa. Nếu bắt một người vừa làm việc này vừa làm việc khác trái ngược nhau, phân tán tâm trí, thì cuối cùng không việc nào hoàn thành.

Bài học rút ra: lãnh đạo phải biết ủy quyền (tránh 'một tay vỗ'), và nhân viên phải được giao đúng việc, đúng chuyên môn (tránh 'vẽ tròn vẽ vuông cùng lúc').

4- Trạng thái quản trị tối ưu và hệ quả của việc mất cân bằng

Hàn Phi vẽ ra một bức tranh về một bộ máy vận hành tự động và hoàn hảo:

Nhà vua như cái dùi, bề tôi như mặt trống: nhà vua chỉ cần phát lệnh (gõ nhẹ), lập tức thuộc cấp phản ứng và tạo ra kết quả (tiếng trống vang xa).

Cơ chế giúp giải phóng năng lực: khi hệ thống chạy bằng quy trình chứ không chạy bằng sức người, thì con người sẽ luôn có 'dư lực' để ứng phó với khủng hoảng, kỹ nghệ có 'dư xảo' để tối ưu hóa công việc.

Ngược lại phần cuối đoạn văn, Hàn Phi Tử cảnh báo về sự suy thoái của hệ thống khi 'danh không xứng với thực' (danh bất xứng thật giả dã). Nếu người lập công không có thực lực, kẻ bên cạnh không đáng tin, người có tiếng không có quyền thế, thì các mối liên kết (gần không thân, xa không kết) sẽ tan rã. Bộ máy sẽ sụp đổ khi cái danh sáo rỗng che lấp đi cái thực chất.

Xem thêm: Pháp lý tái cấu trúc doanh nghiệp của Công ty Luật TNHH Everest

II- ỨNG DỤNG TRONG QUẢN TRỊ DOANH NGHIỆP HIỆN ĐẠI

Tư tưởng của Hàn Phi Tử trong thiên Công danh không hề lỗi thời, mà ngược lại, phản ánh chính xác bản chất của quản trị hệ thống hiện đại. Khi chuyển dịch các khái niệm cốt lõi của Pháp gia sang ngôn ngữ quản trị doanh nghiệp thế kỷ 21, chúng ta sẽ có một bộ khung vận hành doanh nghiệp cực kỳ sắc bén, lý tính và hiệu quả:

1- Nghệ thuật giải phóng lãnh đạo và xây dựng văn hóa 'đồng thuận'

Trong doanh nghiệp hiện đại, lỗi lầm lớn nhất của các giám đốc, đặc biệt là ở các doanh nghiệp vừa và nhỏ, là rớt vào cái bẫy 'khổ chủ' - tự mình làm hết mọi việc từ chiến lược đến sự vụ.

Xây dựng đòn bẩy nhân sự: người lãnh đạo xuất sắc không phải là người thông minh nhất phòng họp, mà là người biết dùng 'thế' (vị trí, quyền lực pháp lý, tầm nhìn) để tích hợp sức mạnh của tập thể. Sức mạnh của lãnh đạo hiện đại nằm ở năng lực thu hút và giữ chân nhân tài.

Chung mục tiêu, khác nhiệm vụ: doanh nghiệp cần minh bạch hóa mục tiêu tối thượng của tổ chức, ví dụ: tăng trưởng doanh thu, chiếm lĩnh thị trường, lên sàn IPO. Đây là 'đồng dục' (mong muốn chung). Nhưng từ mục tiêu đó, lãnh đạo phải phân chia thành các nhiệm vụ cụ thể cho từng phòng ban (dị sử) thông qua mô hình quản trị mục tiêu hiện đại (management by objectives - MBO) hoặc OKRs (objectives and key results).

2- Chuẩn hóa mô tả công việc và hệ thống mục tiêu, hiệu suất

Đây chính là nền tảng của quản trị nhân sự dựa trên hiệu suất (performance-based management). 'danh' (tên gọi, lời hứa) phải khít với 'thực' (kết quả).

Chuẩn hóa mô tả công việc (danh): doanh nghiệp phải có hệ thống mô tả công việc (job description) cực kỳ rõ ràng cho từng vị trí. Nhân viên cần biết chính xác họ được tuyển vào để giải quyết bài toán gì, quyền hạn và trách nhiệm đến đâu.

Đo lường bằng dữ liệu (thực): kết quả đánh giá không dựa trên cảm tính, sự thân cận hay việc 'đi sớm về muộn' (hình thức), mà phải dựa trên số liệu thực tế thu được (Doanh số, tỷ lệ chuyển đổi, chỉ số hài lòng của khách hàng - CSAT, tốc độ xử lý công việc).

Thưởng phạt phân minh (hình và ảnh): 'hình' là hành động đóng góp của nhân viên, 'ảnh' là chế độ đãi ngộ, thăng tiến. Doanh nghiệp hiện đại ứng dụng điều này bằng cách xây dựng cơ chế lương thưởng 3P (position - person - performance). Người có hiệu suất cao nhận thưởng lớn, người không đạt hiệu suất (KPI) phải bị đào thải hoặc thuyên chuyển. Sự công bằng này giữ cho bộ máy lành mạnh.

3- Chuyên môn hóa và chống quá tải

Chống tư duy 'một tay vỗ': nếu CEO can thiệp quá sâu vào chuyên môn của cấp dưới (quản lý vi mô), thuộc cấp sẽ rơi vào trạng thái thụ động, 'chỉ đâu đánh đấy' hoặc tệ hơn là không dám ra quyết định (mất tính hưởng ứng). Doanh nghiệp hiện đại cần áp dụng Văn hóa ủy quyền (Delegation). Lãnh đạo chỉ quản lý mục tiêu và ranh giới, để cấp dưới tự chủ về phương pháp thực hiện.

Chống tư duy 'vẽ tròn vẽ vuông cùng lúc': giao cho một nhân viên quá nhiều vai trò xung đột nhau, ví dụ: vừa yêu cầu làm marketing tìm kiếm khách hàng mới, vừa yêu cầu phải chăm sóc khách hàng cũ, vừa bán hàng chốt hợp đồng, sẽ khiến họ bị quá tải, phân tâm và không việc nào đạt yêu cầu. Doanh nghiệp cần chuyên môn hóa sâu, phân tách rõ ràng các định biên nhân sự thành các phòng ban độc lập nhưng phối hợp nhịp nhàng.

4- Xây dựng hệ thống tự vận hành

Đích đến cuối cùng của mọi chủ doanh nghiệp: Hệ thống tự vận hành mà không cần sự có mặt liên tục của người sáng lập.

Quân nhược phù: lãnh đạo chỉ đưa ra quyết định chiến lược, định hướng (gõ dùi) và kích hoạt hệ thống.

Thần nhược cổ: đội ngũ quản lý cấp trung và thực thi tiếp nhận mục tiêu, tự động vận hành và tạo ra kết quả (tiếng trống vang).

Kỹ nhược xa: công nghệ & quy trình chuẩn, sử dụng công cụ quản lý, phần mềm, quy trình phối hợp liên phòng ban giúp tăng tốc độ.

Sự nhược mã: các đầu việc của kế hoạch hành động và dự án được chuẩn hóa, chạy theo lộ trình có sẵn giống như ngựa chạy đúng đường.

Tạo ra 'dư lực' và 'dư xảo': khi doanh nghiệp có quy trình chuẩn kết hợp với công cụ công nghệ tự động hóa, nhân viên sẽ thực hiện công việc một cách thuần thục, tốn ít sức lực nhất nhưng mang lại hiệu quả cao nhất (dư xảo). Khi có biến động thị trường hoặc khủng hoảng truyền thông, doanh nghiệp vẫn có nguồn lực dự phòng (dư lực) để ứng phó một cách bình tĩnh, không bị rối loạn.

5- Triệt tiêu bệnh thành tích và sự 'ký sinh' công sở

Lời cảnh báo đanh thép về sự suy thoái của tổ chức:

Nạn 'ký sinh công sở': những nhân viên giỏi nói năng, khéo nịnh bợ, luôn xuất hiện ở các cuộc họp để tranh công nhưng không thực sự tạo ra giá trị. Nếu nhà quản lý bị che mắt bởi những 'kẻ thân cận' này, những nhân tài thực sự làm việc im lặng sẽ bất mãn và rời đi (gần không thân, xa không kết).

Bệnh thành tích: đua theo các chỉ số ảo, ví dụ: lượt like, lượt wiew cao ngất ngưỡng nhưng không chuyển đổi ra doanh thu; hoặc báo cáo tiến độ dự án lúc nào cũng 'xanh' nhưng sản phẩm lỗ. Lãnh đạo hiện đại phải tỉnh táo nhìn vào các chỉ số cốt lõi đóng góp trực tiếp vào sự sống còn của doanh nghiệp, thay vì những bản báo cáo bóng bẩy.

Kết luận: ứng dụng tư tưởng này, một nhà quản trị doanh nghiệp hiện đại cần tập trung vào việc thiết kế hệ thống thay vì quản trị con người. Hãy xây dựng một luật chơi minh bạch, một bộ máy có quy trình rõ ràng, công cụ sắc bén và hệ thống đánh giá dựa trên dữ liệu. Khi đó, doanh nghiệp sẽ tự chạy, nhân viên tự phát huy sở trường, và người lãnh đạo sẽ có được sự 'an' và 'tôn' đúng nghĩa như Hàn Phi Tử đã đúc kết từ hơn 2000 năm trước.

Xem thêm: Dịch vụ luật sư riêng của Công ty Luật TNHH Everest

Liên hệ tư vấn
Liên hệ tư vấn

Chuyên viên tư vấn sẵn sàng hỗ trợ!

Tư vấn sử dụng dịch vụ miễn phí

Hoặc
Đăng ký tư vấn
Công ty luật TNHH Everest - Công ty Luật uy tín tại Việt Nam

Everest
Thương hiệu tư vấn pháp lý hàng đầu
Thương hiệu tư vấn pháp lý hàng đầu

Top 20 thương hiệu vàng Việt Nam

Tự hào là đối tác thương hiệu lớn
Video
Everest - Hành trình vượt khó cùng đối tác
Hợp đồng góp vốn thành lập doanh nghiệp
Gặp các chuyên gia Đội ngũ Luật sư giàu kinh nghiệm
Để làm được những điều đó, mỗi một luật sư thành viên thuộc Hãng luật của chúng tôi đều phải rèn luyện không ngừng để có kiến thức Uyên thâm về chuyên môn, luôn đặt Tình yêu và Trách nhiệm vào công việc
4.7 5 (1 đánh giá)
0 bình luận, đánh giá về Pháp trị: danh và thực chế ước lẫn nhau, hình và ảnh đối ứng với nhau

Xin chào quý khách. Quý khách hãy để lại bình luận, chúng tôi sẽ phản hồi sớm

Trả lời.
Thông tin người gửi
Bình luận sản phẩm
Nhấn vào đây để đánh giá
Thông tin người gửi
Tổng đài tư vấn: 024-66 527 527
Giờ làm việc: Thứ 2 - Thứ 7: 8h30 - 18h00
0.63440 sec| 1136.883 kb