Chuyên viên tư vấn sẵn sàng hỗ trợ!
Tư vấn sử dụng dịch vụ miễn phí
"Người lãnh đạo phải biết dùng mưu mẹo (con cáo) với đối thủ bên ngoài để bảo vệ đại cuộc, nhưng đồng thời phải có sức mạnh (sư tử) để duy trì trật tự bên trong" - Luật sư Phạm Ngọc Minh
Thời cổ đại, Hàn Phi tử nhìn nhận: Người làm đại sự, trị quốc hay đánh trận, phải nhìn thẳng vào bản chất thực tế của vấn đề, giải quyết hiệu quả bằng hành động thực tế, không thể dùng những giáo điều đạo đức viển vông để áp đặt vào những tình thế hiểm nghèo mang tính sinh tử.
Ứng dụng vào quản trị hiện đại, người lãnh đạo đối nội (trong doanh nghiệp) phải dùng sự minh bạch, thưởng phạt công minh, chữ tín để thu phục lòng người; đối ngoại (ngoài doanh nghiệp) dùng mưu trí để chiến thắng và sinh tồn. Trong nguy cấp thì ưu tiên hiệu quả trước, nhưng khi an bình thì lấy đạo đức làm gốc.

Trong sách Hàn Phi Tử, chương Nan nhất, dẫn lại câu chuyện lịch sử về Tấn Văn công, Ung Lý, Cửu Phạm và lời bình luận của Trọng Ni (Khổng Tử): "Ngô tướng dữ Sở nhân chiến, bỉ chúng ngã quả, vi chi nại hà?” Cựu Phạm viết: “Thần vǎn chi: Phồn lễ quân tử, bất yếm trung tín; chiến trận chi gian, bất yếm trá nguy. Quân kỳ trá chi nhi dĩ hý”. Vǎn công từ Cựu Phạm, nhân chiêu Ung Lý nhi vấn chi, viết: “Ngã tương dữ Sở nhân chiến, bỉ chúng ngã quả, vi chi nại hà?” Ung Lý đối viết: “Phần lâm nhi điền, thâu thủ đa thú, hậu tất vô thú; dĩ trá ngộ dân, thâu thủ nhất thời, hậu tất vô phúc”. Vǎn công viết: “Thiện”. Từ Ung Lý, dĩ Cựu Phạm chi mưu dữ Sở nhân chiến dĩ bại chi. Quy nhi hành tước, tiên Ung Lý nhi hậu Cửu Phạm. Quần thần viết: “Thành Bộc chi sự, Cựu Phạm mưu dã, phu dụng kỳ ngôn nhi hậu kỳ thân khả hô?” Vān công viết: “Thù phi quân sở tri dā. Phù Củu Phạm ngôn, nhất thời chi quyền dã; Ung Lý ngôn, vạn thế chi lợi dã”. Trọng Ni vǎn chi, viết: Vǎn công chi bá dã nghi tai. Ký tri nhất thời chi quyền, hựu tri vạn thế chi lợi".
- Giải thích ý nghĩa câu chuyện:
Tấn Vǎn công định đánh nước Sở, Quân Sở đông, quân Tấn ít, nên gọi Cửu Phạm đến hỏi: "Ta muốn đánh nuớc Sở, nhưng quân họ đông, còn quân ta ít, vậy thì làm thế nào?”
Cửu Phạm trả lời: “Thần nghe nói: Quân tử đa lễ không hài lòng về sự trung thành, thật thà, nhưng lúc tác chiến ở chiến trường, lại không chê những thủ đoạn lọc lừa gian trá. Đối với người nước Sở, bệ hạ cứ sử dụng thủ đoạn gian trá là được”.
Tấn Văn công cho Cửu Phạm lui, xong lại cho gọi Ung Lý vào hỏi chuyện này: “Ta muốn đánh nuớc Sở, nhưng quân họ đông, còn quân ta ít, vậy thì làm thế nào?”
Ung Lý trả lời rằng: “Đốt rừng sǎn bắn, tuy bắt đuợc nhiều thú, nhưng chắc chắn sau này không thể sǎn được con thú nào ở đó nữa. Dùng thủ đoạn gian trá đối đāi với dân chúng, tuy đạt được lợi ích truớc mắt, nhung chắc chắn sau này không thể dùng cách đó để giành lợi nữa”.
Văn công nói: “Tốt".
Sau khi cho Ung Lý lui xuống, Văn công sử dụng mưu kế của Cửu Phạm để đánh nước Sở, sau đó giành được thắng lợi.
Khi ban thưởng tước lộc, Văn công ban thưởng cho Ung Lý trước tiên, sau đó mới đến Cửu Phạm.
Các đại thần đều nói: “Chiến sự ở Thành Bộc đều nhờ vào mưu kế của Cửu Phạm. Bệ hạ chọn dùng mưu kế của ông ấy, đến khi luận công khen thưởng lại để ông ấy đứng sau, như thế có hợp lý không?
Vǎn công đáp: "Ðây không phải là chuyện các ngươi có thể hiểu hết được. Lời của Cửu Phạm chỉ là mưu kế tạm thời, còn lời của Ung Lý mới liên quan đến lợi ích ngàn đời sau”.
Chuyện đến tai Khổng Tử, ngài nói: “Vǎn công xưng bá thiên hạ cũng là thường tình. Ông ấy vừa biết đuợc mưu kế có lợi ích tạm thời, lại vừa biết được những điều liên quan đến lợi ích ngàn đời về sau”.
Hàn Phi dùng tư duy sắc bén của mình để bác bỏ hoàn toàn lời khen của Khổng Tử và cách hành xử của Tấn Văn công: Học viết: “Ung Lý chi dối, bất dáng Vān công chi van... Tha Van công bất tri Cửu Pham chi ngôn, Cửu Phạm vi bât yếm trá nguy gia, bat vi trá kỳ dân, thình trá kỳ dịch dā... “Vān công chi bá, bất diêc nghi hô". Trong Ni bất tri thiện thường dā. Dịch nghĩa:
Lời đáp của Ung Lý chẳng hề ăn nhập gì với câu hỏi của Văn công. Vua hỏi cách đánh thắng kẻ địch mạnh trước mắt, Ung Lý lại đi trả lời về việc làm sao để cai trị dân chúng lâu dài.
Hơn nữa, Hàn Phi chỉ ra Tấn Văn công không hiểu bản chất lời nói của Cửu Phạm. Cửu Phạm nói "chiến trận bất yếm trá nguy" là khuyên dùng mưu mẹo để lừa kẻ địch (nước Sở) chứ không phải lừa dối dân chúng của mình. Việc đánh địch bằng mưu mẹo hoàn toàn không làm mất đi lòng tin của nhân dân.
Hàn Phi kết luận: Khổng Tử khen Tấn Văn công là "chẳng biết thế nào là ban thưởng đúng đắn" (bất tri thiện thưởng dã). Phạt người có công, thưởng người nói suông không giúp ích cho trận chiến là làm đảo lộn hệ thống thưởng phạt, dẫn đến suy yếu quốc gia.
Đoạn văn này là một cuộc đối đầu tư tưởng kinh điển giữa hai trường phái lớn thời cổ đại Trung Hoa: Nho giáo - đại diện là Khổng Tử, Ung Lý và Pháp gia - đại diện là Hàn Phi.
Góc nhìn Nho giáo: đạo đức là gốc của thiên hạ. Nho giáo đề cao chữ 'Tín' và 'Nghĩa'. Trong tư tưởng của Ung Lý và Khổng Tử, dù trong hoàn cảnh chiến tranh sinh tử, việc sử dụng các thủ đoạn lừa lọc, dối trá vẫn bị coi là "ti tiện" và có hại về lâu dài vì nó làm xói mòn đạo đức xã hội. Tấn Văn công dù phải dùng mưu mới thắng được, nhưng trong thâm tâm vẫn tôn thờ đạo đức (thưởng cho Ung Lý trước) - điều này được Khổng Tử ca ngợi là cái tầm của một bậc minh quân trị quốc.
Góc nhìn Pháp gia: thực tế, thực dụng và rạch ròi. Hàn Phi vạch trần sự 'ngụy thiện' và thiếu thực tế của tư tưởng Nho giáo qua các điểm cốt lõi:
(1) Tính hiệu quả và thực tế trong nghịch cảnh: khi quốc gia đối mặt với họa xâm lăng hoặc chiến tranh ("bỉ chúng ngã quả" - địch đông ta ít), mục tiêu tối thượng phải là chiến thắng để sinh tồn. Nếu nghe theo Ung Lý giữ sự trung tín với kẻ địch, nước Tấn đã bị nước Sở tiêu diệt, lúc đó làm gì còn "vạn thế" để mà hưởng phúc?
(2) Sự rạch ròi giữa đối nội và đối ngoại: Pháp gia phân định rất rõ bản chất của đối tượng. Đối với nhân dân và tướng sĩ trong nước, quân vương phải giữ chữ Tín (thưởng phạt phân minh) để thu phục lòng người. Nhưng đối với kẻ địch sinh tử trên chiến trường, "Binh bất yếm trá" (Binh pháp không ngại gian dối) là lẽ đương nhiên. Đánh đồng việc "lừa địch" với "lừa dân" là một sự ngụy biện, lầm lẫn tai hại.
(3) Hệ thống thưởng - phạt là xương sống của quốc gia: đối với một nhà Pháp gia, cốt lõi trị quốc nằm ở chỗ "Có công thì thưởng, có tội thì phạt". Cửu Phạm vạch mưu giúp cứu quốc, thắng trận, đáng lẽ phải được tôn vinh cao nhất. Việc Tấn Văn công xếp Cửu Phạm ra sau một người chỉ biết nói đạo lý suông (Ung Lý) sẽ làm thui chột ý chí của các tướng sĩ có tài thực tế. Khen thưởng kiểu đó chính là mầm mống dẫn đến mất nước.
Tóm lại, đoạn văn phản ánh nghệ thuật chính trị và quân sự cổ đại. Qua đó, Hàn Phi Tử muốn gửi gắm thông điệp: Người làm đại sự, trị quốc hay đánh trận, phải nhìn thẳng vào bản chất thực tế của vấn đề, giải quyết hiệu quả bằng hành động thực tế, không thể dùng những giáo điều đạo đức viển vông để áp đặt vào những tình thế hiểm nghèo mang tính sinh tử.
Xem thêm: Dịch vụ luật sư riêng của Công ty Luật TNHH Everest

Cuộc tranh luận tư tưởng giữa Nho gia và Pháp gia trong đoạn văn trên chính là bài học kinh điển về quản trị chiến lược và nghệ thuật lãnh đạo trong doanh nghiệp hiện đại. Sự mâu thuẫn giữa "Cái lợi nhất thời" (Cửu Phạm) và "Cái lợi vạn thế" (Ung Lý) phản ánh đúng tình thế tiến thoái lưỡng nan mà các CEO, nhà quản lý ngày nay thường xuyên đối mặt: Sự cân bằng giữa Hiệu quả ngắn hạn (Sống sót, doanh số) và Giá trị bền vững (Văn hóa, đạo đức, uy tín). Cách ứng dụng cụ thể tư tưởng này vào quản trị doanh nghiệp hiện đại:
Đối nội trong doanh nghiệp (quản trị nhân sự): phải tuyệt đối trung thực, minh bạch và giữ chữ Tín. Doanh nghiệp không thể dùng các "chiêu trò", bánh vẽ hay thủ đoạn gian trá với nhân viên của mình. Nếu mất lòng tin, nhân sự giỏi sẽ rời bỏ công ty.
Đối ngoại ngoài doanh nghiệp (chiến lược cạnh tranh): trên thương trường cạnh tranh khốc liệt, doanh nghiệp được phép và nên sử dụng các chiến lược "binh bất yếm trá" một cách hợp pháp để giành lợi thế trước đối thủ. Ví dụ, bảo mật tuyệt đối chiến lược sản phẩm, tung hỏa mù về chiến dịch marketing để đối thủ phán đoán sai, hoặc bất ngờ giảm giá chiếm thị phần. lừa đối thủ chứ không lừa khách hàng hay nhân viên.
Hàn Phi chỉ trích Tấn Văn công vì đã thưởng cho Ung Lý (người chỉ nói đạo lý suông) trước Cửu Phạm (người trực tiếp lập công giúp thắng trận). Điều này cực kỳ nguy hiểm trong quản trị hiện đại:
Tôn trọng kết quả thực tế: nhà quản lý không được phép vì cảm tình cá nhân hay sự 'vâng lời', 'nói lời hay ý đẹp' của một nhân viên mà thiên vị họ hơn những người trực tiếp 'chinh chiến' mang lại doanh thu, giải cứu dự án.
Tránh bẫy 'ngụy quân tử' trong doanh nghiệp: nếu bạn thưởng cho những người chỉ biết nói đạo lý, hứa hẹn xa xôi (giống Ung Lý) trước những người làm việc thực chiến, có năng lực giải quyết khủng hoảng (giống Cửu Phạm), bạn sẽ tạo ra một văn hóa doanh nghiệp "nói nhiều làm ít", triệt tiêu động lực của những nhân sự cốt cán.
Sự kết hợp giữa chiến thuật 'tư duy sống sót' và triết lý 'tư duy bền vững' là mô hình quản trị linh hoạt và Quản trị chiến lược lâu dài.
Giai đoạn khủng hoảng: như dịch bệnh, suy thoái kinh tế, dòng tiền cạn kiệt, thì tư tưởng áp dụng là ưu tiên sống sót, phải dùng các biện pháp mạnh, cắt giảm chi phí, thay đổi mô hình nhanh chóng, tập trung vào các chiến thuật bán hàng ngắn hạn để có dòng tiền (giống như việc quân ít phải dùng mưu đánh quân đông). Lúc này không thể ngồi bàn chuyện tầm nhìn 10 năm nếu tháng sau công ty phá sản. Tuy nhiên, vẫn phải giữ cốt lõi đạo đức, không lừa đảo khách hàng.
Giai đoạn phát triển ổn định: tư tưởng áp dụng là giảm bớt các chiến thuật chộp giật, ngắn hạn. Cần xây dựng nền tảng, tập trung vào giá trị cốt lõi, trải nghiệm khách hàng, phát triển bền vững (ESG), xây dựng thương hiệu uy tín để hưởng 'vạn thế chi lợi'.
Dưới góc nhìn hiện đại, một CEO xuất sắc phải là người vừa có cái đầu lạnh (thực tế, lý trí) vừa có trái tim nóng (đạo đức, nhân văn):
Biết lắng nghe đa chiều: trông rộng nhìn xa như Tấn Văn công, khi gặp bài toán khó (địch đông ta ít), ông không tự phụ mà đi hỏi cả hai phe (Cửu Phạm - thực dụng, Ung Lý - lý tưởng). CEO hiện đại cần những người phản biện xung quanh mình: một Giám đốc Kinh doanh (CCO) luôn muốn đẩy doanh số bằng mọi giá (ngắn hạn) và một Giám đốc Nhân sự (CHRO) hoặc Giám đốc Thương hiệu luôn muốn bảo vệ văn hóa, uy tín (dài hạn).
Ra quyết định dựa trên bối cảnh: người lãnh đạo phải biết lúc nào cần đưa "thực dụng" lên trên, lúc nào cần đưa "đạo đức" lên trước, tạo ra sự dung hòa để doanh nghiệp vừa tăng trưởng mạnh mẽ, vừa không đánh mất bản sắc.
Tóm lại, ứng dụng vào quản trị hiện đại, thông điệp của đoạn văn là: "Đối ngoại dùng mưu trí để chiến thắng và sinh tồn; Đối nội dùng sự minh bạch, thưởng phạt công minh và chữ Tín để thu phục lòng người; Trong nguy cấp thì ưu tiên hiệu quả trước, khi an bình thì lấy đạo đức làm gốc".
Xem thêm: Dịch vụ pháp lý về tổ chức lại doanh nghiệp của Công ty Luật TNHH Everest

Chuyên viên tư vấn sẵn sàng hỗ trợ!
Tư vấn sử dụng dịch vụ miễn phí
TVQuản trị viênQuản trị viên
Xin chào quý khách. Quý khách hãy để lại bình luận, chúng tôi sẽ phản hồi sớm