Chuyên viên tư vấn sẵn sàng hỗ trợ!
Tư vấn sử dụng dịch vụ miễn phí
"Kẻ hung hãn, lộ liễu thường nhanh chóng lụi tàn; người biết nhu hòa, kiên nhẫn và làm chủ được chính mình mới là người nắm giữ sức mạnh bền vững".
Luật sư Phạm Ngọc Minh
Thời cổ đại, Hàn Phi tử đã chỉ ra nghệ thuật ẩn mình và chữ 'nhẫn' trong cuộc sống. Khi đối diện với thế lực áp đảo hoặc nghịch cảnh ngặt nghèo, việc đối đầu trực diện một cách mù quáng chỉ dẫn đến hủy diệt. Biết cúi đầu, biết nhẫn nhục, giữ cho sắc mặt không đổi, âm thầm tích lũy nội lực - đó mới chính là kẻ mạnh thực sự, kẻ cuối cùng sẽ làm chủ cuộc chơi.
Ngày nay trong quản trị hiện đại, tư tưởng 'giữ nhu mới là mạnh' và 'nghệ thuật nhẫn nhục' hoàn toàn có thể áp dụng một cách sâu sắc vào quản trị doanh nghiệp. Trong môi trường kinh doanh khốc liệt, biến động liên tục, chiến lược ẩn mình, quản trị cảm xúc và xây dựng năng lực cốt lõi vô cùng quan trọng.

Sách Hàn Phi Tử tại thiên Dụ Lão có có ghi luận giải về sự mềm mỏng, nhẫn nhịn:
Câu Tiễn vào làm tôi tớ ở nước Ngô, tự thân cầm giáo mác, dắt ngựa, rửa ngựa cho Ngô vương (Phù Sai), cho nên sau này mới giết được Phù Sai ở Cô Tô. Văn Vương bị nhục mạ ở cửa vương phủ (của Trụ Vương) mà sắc mặt không hề thay đổi, để rồi sau đó Vũ Vương mới bắt được Trụ ở cánh đồng Mục Dã.
Cho nên sách có câu: 'Giữ được sự nhu mì, nhẫn nhịn thì mới gọi là mạnh'.
Việc xưng bá của vua nước Việt (Câu Tiễn) không bị tổn hại bởi cái nhục làm tôi tớ; việc xưng vương của Vũ Vương cũng không bị tổn hại bởi nỗi nhục trước đó. Thế nên mới nói: 'Thánh nhân không bị bệnh (khuyết điểm/lo lắng) là vì biết nhận thức cái bệnh (biết nhẫn nhục, sửa mình), thế nên mới không bị bệnh vậy'
Nguyên văn chữ Hán: 「勾踐入宦於吳,身執干戈為吳王洗馬,故能殺夫差於姑蘇。文王見詈於王門,顏色不變,而武王擒紂於牧野。故曰:『守柔曰強。』越王之霸也不病宦,武王之王也不病,故曰:『聖人之不病也,以其不病,是以無病也』。」
Phiên âm Hán Việt: Câu Tiễn nhập hoạn ư Ngô, thân chấp can qua vi Ngô vương tẩy mã, cố năng sát Phù Sai ư Cô Tô. Văn Vương kiến lị ư vương môn, nhan sắc bất biến, nhi Vũ Vương cầm Trụ ư Mục Dã. Cố viết: 'Thủ nhu viết cường'. Việt vương chi bá dã bất bệnh hoan, Vũ Vương chi vương dã bất bệnh, cố viết: 'Thánh nhân chi bất bệnh dã, dĩ kỳ bất bệnh, thị dĩ vô bệnh dã'.
Đoạn văn là một trong những áng văn luận thuyết xuất sắc nhất của Hàn Phi Tử, thể hiện quan điểm Chính trị thực dụng của Pháp gia:
Hàn Phi Tử sử dụng phương pháp luận đặc trưng của mình: Đưa ra dẫn chứng lịch sử trước, sau đó mới dùng lời dạy của Lão Tử để đúc kết thành quy luật. Đoạn văn được chia làm hai vế rõ rệt:
Vế thứ nhất - chuyện Câu Tiễn và Chu Văn Vương: minh họa cho nguyên lý giữ được sự mềm mỏng, nhẫn nhịn mới là mạnh (thủ nhu viết cường).
Vế thứ hai - thành công của nước Việt và nhà Chu: minh họa cho nguyên lý Thánh nhân không có bệnh là vì biết coi cái bệnh là bệnh (Thánh nhân chi bất bệnh).
Điển tích thứ nhất: Câu Tiễn làm đầy tớ nước Ngô (nhập hoạn vu Ngô). Bối cảnh là sau thất bại thảm hại tại hội thề Cối Kê, vua nước Việt là Câu Tiễn phải sang nước Ngô làm con tin. Ông không chỉ làm tù binh thông thường mà phải hạ mình làm kẻ nô dịch: tay cầm can qua (vũ khí bảo vệ) đi dẹp đường, tự tay dắt ngựa, rửa ngựa, thậm chí có giai thoại còn nếm cả chất thải của Ngô vương Phù Sai để chẩn bệnh nhằm tỏ lòng trung thành giả tạo. Ý nghĩa, việc rửa ngựa (tẩy mã) là biểu tượng đỉnh điểm của sự nhục nhã đối với một vị quân vương. Nhưng Hàn Phi Tử nhấn mạnh: chính nhờ sự nhẫn nhục chịu đựng đến cùng cực đó, Phù Sai mới mất cảnh giác, và Câu Tiễn mới có cơ hội sống sót trở về, tích lũy thực lực 'nếm mật nằm gai' suốt 20 năm, cuối cùng tiêu diệt nước Ngô, bức tử Phù Sai ở núi Cô Tô.
Điển tích thứ hai: Văn Vương bị nhục mạ ở cửa vương (kiến lị vu vương môn). Bối cảnh là Chu Văn Vương (Cơ Xương) khi còn là Tây Bá Hầu dưới quyền bạo chúa Trụ Vương nhà Thương, từng bị Trụ Vương giam cầm ở ngục Dũ Lý, thậm chí bị ép phải ăn thịt của chính con trai mình (Bá Ấp Khảo). Khi đứng trước cửa vương phủ bị sỉ nhục, quở mắng (kiến lị), ông vẫn sắc mặt không hề thay đổi, (nhan sác bất biến) không để lộ sự phẫn nộ hay oán hận. Ý nghĩa, sự thản nhiên, không đổi sắc mặt của Văn Vương thể hiện một nội lực và sự tự chủ khủng khiếp. Ông giấu kín dã tâm và nỗi đau để bảo toàn mạng sống cho mình và dòng tộc. Để rồi đến đời con ông là Chu Vũ Vương, nhà Chu đã tập hợp chư hầu, đánh bại Trụ Vương trong trận chiến quyết định tại cánh đồng Mục Dã, lập nên triều đại nhà Chu kéo dài 800 năm.
Qua hai điển tích trên, Hàn Phi Tử làm sáng tỏ hai mệnh đề cốt lõi của Lão Tử nhưng theo một cách tiếp cận vô cùng thực dụng:
Mệnh đề thứ nhất: giữ nhu mới là mạnh (thủ nhu viết cường). Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử coi 'Nhu' là bản nguyên của sự sống (đứa trẻ mới sinh thì mềm mại, cây cối sống thì mềm mại, chết thì khô cứng). Lão Tử khuyên người ta giữ sự nhu mì để hòa hợp với tự nhiên. Nhưng qua lăng kính của Pháp gia Hàn Phi Tử, 'Nhu' đã trở thành một chiến lược chính trị, một thứ vũ khí ngụy trang tinh vi:
Nhu không phải là hèn nhát: nếu Câu Tiễn hay Văn Vương chọn cách 'vỗ gươm đứng dậy' trả thù ngay lập tức để giữ thể diện, họ đã bị nghiền nát trong nháy mắt vì thực lực lúc đó quá yếu.
Nhu là sự kiềm chế cảm xúc: kẻ mạnh thực sự là kẻ làm chủ được cảm xúc của mình. Sắc mặt không đổi trước sự sỉ nhục là đỉnh cao của sự tự chủ.
Nhu là tích lũy ngầm: lấy bóng tối của sự nhu nhược giả tạo để che mắt kẻ thù, khiến kẻ thù kiêu ngạo tự mãn (Phù Sai và Trụ Vương đều chết vì kiêu ngạo), từ đó âm thầm nuôi dưỡng cái 'Cương' (sức mạnh thực tế).
Bài học rút ra: sức mạnh tối thượng không nằm ở sự hung hãn nhất thời, mà nằm ở khả năng chịu đựng và sống sót qua nghịch cảnh để chờ thời cơ.
Mệnh đề thứ hai: người giỏi không có bệnh (Thánh nhân chi bất bệnh..). Chữ 'Bệnh' trong văn cảnh này không phải là bệnh tật thể xác, mà có nghĩa là sự tổn hại, khuyết điểm, hay vết nhơ trong sự nghiệp. Lão Tử nói câu này với ý nghĩa rằng, người thấu hiểu đạo lý thì biết rõ những sai sót, khuyết điểm của mình (coi bệnh là bệnh) nên họ tìm cách khắc phục, nhờ đó mà họ trở nên hoàn thiện (vô bệnh). Hàn Phi Tử đã 'Pháp trị hóa' câu nói này thành câu chuyện Câu Tiễn làm nô dịch và việc nhà Chu từng bị nhà Thương chèn ép, hạ nhục về mặt danh tiếng là một cái vết nhơ, sự tổn hại lớn (bệnh).
Nhưng tại sao việc xưng bá của Việt vương và xưng vương của Vũ vương không hề bị tổn hại/bị bệnh bởi cái nhục đó, là bởi vì họ chấp nhận cái 'bệnh' đó một cách tỉnh táo. Họ biết mình đang ở thế yếu, họ coi cái nhục đó là điều tất yếu phải chịu đựng để đổi lấy đại nghiệp. Vì họ chủ động nhận cái 'bệnh' đó làm bài học nếm mật nằm gai, nên rốt cuộc sự nghiệp vĩ đại của họ không hề bị cái nhục đó làm tổn hại. Ngược lại, nó trở thành bệ phóng cho sự thành công.
Đoạn văn chứa đựng một bài học nhân sinh và mưu lược bất hủ. Nó dạy con người ta về nghệ thuật ẩn mình (đại trí nhược ngu) và chữ 'Nhẫn' trong cuộc sống. Khi đối diện với thế lực áp đảo hoặc nghịch cảnh ngặt nghèo, việc đối đầu trực diện một cách mù quáng chỉ dẫn đến hủy diệt. Biết cúi đầu, biết nhẫn nhục, giữ cho sắc mặt không đổi, âm thầm tích lũy nội lực - đó mới chính là kẻ mạnh thực sự, kẻ cuối cùng sẽ làm chủ cuộc chơi.
Xem thêm: Dịch vụ pháp lý trong lĩnh vực doanh nghiệp của Công ty Luật TNHH Everest

Tư tưởng 'giữ nhu mới là mạnh' và 'nghệ thuật nhẫn nhục' tích lũy thực lực của Hàn Phi Tử hoàn toàn có thể áp dụng một cách sâu sắc vào quản trị doanh nghiệp hiện đại. Trong môi trường kinh doanh khốc liệt, biến động liên tục (VUCA), chiến lược này không mang ý nghĩa tiêu cực là hèn nhát hay chịu nhục, mà được chuyển hóa thành Chiến lược ẩn mình, Quản trị cảm xúc và Xây dựng năng lực cốt lõi. Dưới đây là cách áp dụng cụ thể tư tưởng này vào quản trị doanh nghiệp:
Trong doanh nghiệp: khi một doanh nghiệp startup hoặc một công ty vừa và nhỏ bước vào thị trường có các gã khổng lồ chiếm thị phần phối (ông lớn), việc đối đầu trực diện về truyền thông hay cuộc chiến giá cả là tự sát. Cách áp dụng: doanh nghiệp nên chọn chiến lược chế độ ẩn mình (stealth mode). Tập trung tối đa vào nghiên cứu và phát triển, hoàn thiện sản phẩm, dịch vụ ở các thị trường ngách mà các ông lớn bỏ qua. Không cần phô trương truyền thông, không kích động đối thủ cạnh tranh. Chỉ khi thực lực, dòng tiền và hệ thống vận hành đã vững vàng, doanh nghiệp mới tung ra đòn quyết định để chiếm lĩnh thị trường.
Hình ảnh Chu Văn Vương bị nhục mạ trước cửa vương phủ mà 'sắc mặt không đổi' chính là đỉnh cao của năng lực kiểm soát cảm xúc (EQ) và năng lực tĩnh tâm của người lãnh đạo.
Trong doanh nghiệp: người chèo lái doanh nghiệp sẽ liên tục đối mặt với những 'cú tát' từ thị trường: khủng hoảng truyền thông, khách hàng khiếu nại gay gắt, đối tác lật kèo, hoặc nhân sự chủ chốt đột ngột rời đi. Nếu người lãnh đạo nổi giận, hoảng loạn hoặc ra quyết định dựa trên cảm xúc nhất thời, doanh nghiệp sẽ sụp đổ. Cách áp dụng: lãnh đạo cần rèn luyện sự 'bất biến' trước 'vạn biến'. Khi khủng hoảng xảy ra, việc đầu tiên là hạ cái tôi xuống, lắng nghe phản hồi (dù là những lời chỉ trích cay nghiệt nhất từ khách hàng hay thị trường) với một cái đầu lạnh. Sự điềm tĩnh của người đứng đầu chính là điểm tựa tâm lý giúp toàn bộ đội ngũ nhân sự giữ được sự ổn định và tập trung giải quyết vấn đề.
Người giỏi không phải là người không bao giờ sai, mà là người nhìn thẳng vào sai lầm để sửa đổi.
Trong doanh nghiệp: nhiều nhà điều hành vì sĩ diện hoặc tư duy cố chấp thường tìm cách che giấu các chỉ số xấu (nợ xấu, tỷ lệ rời bỏ của khách hàng cao, sản phẩm lỗi) hoặc đổ lỗi cho hoàn cảnh khách quan. Đó là lúc doanh nghiệp 'gặp bệnh mà không biết mình có bệnh'. Cách áp dụng: xây dựng văn hóa 'nhìn thẳng vào sự thật' (fact-based management). Doanh nghiệp cần thiết lập các bộ chỉ số đánh giá hiệu suất (KPIs/OKRs) minh bạch; Khi một chiến dịch thất bại hoặc một phòng ban vận hành lỗi, người lãnh đạo không trừng phạt cá nhân một cách mù quáng, mà cùng đội ngũ mổ xẻ nguyên nhân gốc rễ (Root Cause Analysis). Coi thất bại là vắc-xin để doanh nghiệp tăng trưởng bền vững hơn.
Người lãnh đạo biết đặt cái tôi của mình thấp hơn lợi ích chung và sự phát triển của nhân viên. Cách áp dụng: thay vì áp dụng phong cách quản trị độc đoán, áp đặt (cương), người lãnh đạo hiện đại áp dụng phong cách 'Lãnh đạo phục vụ' (servant leadership) hoặc 'Khai vấn' (coach): một là, biết lắng nghe ý kiến trái chiều từ cấp dưới mà không tự ái, hai là khi nhân viên làm sai, thay vì trách phạt nặng nề (gây ra sự kháng cự ngầm), lãnh đạo dùng sự bao dung và hướng dẫn để họ tự nhận ra lỗi sai. Sự mềm mỏng này tạo ra lòng trung thành và sự gắn kết tự nguyện của đội ngũ - thứ sức mạnh nội tại mà tiền bạc hay áp lực không thể mua được.
Tóm lại, ứng dụng tư tưởng này vào doanh nghiệp không phải là sự cam chịu, mà là Sự kiên nhẫn chiến lược. Đó là khả năng nén lò xo lại thật chặt, chấp nhận chịu áp lực và những bất lợi ngắn hạn, tập trung tối ưu hóa bộ máy bên trong, để khi bung ra sẽ tạo nên một sức bật không thể cản phá.
Xem thêm: Dịch vụ luật sư riêng của Công ty Luật TNHH Everest

Chuyên viên tư vấn sẵn sàng hỗ trợ!
Tư vấn sử dụng dịch vụ miễn phí
TVQuản trị viênQuản trị viên
Xin chào quý khách. Quý khách hãy để lại bình luận, chúng tôi sẽ phản hồi sớm