Chủ nghĩa bảo thủ (Conservatism)

09/09/2023
Phạm Nhật Thăng
Phạm Nhật Thăng
"Chủ nghĩa bảo thủ không phải là một triết lý như một thái độ, một lực lượng không đổi, thực hiện một chức năng vượt thời gian trong sự phát triển của một xã hội tự do, và tương ứng với một sự sâu sắc và lâu dài yêu cầu của bản chất con người" (Quintin Hogg, Chủ tịch Đảng Bảo thủ Anh năm 1959). Ngày nay, Chủ nghĩa bảo thủ (Conservatism) được coi là thuộc cánh hữu. Chủ nghĩa bảo thủ phân hóa thành các trường phái khác nhau. Đồng thời, các quốc gia có hoàn cảnh khác nhau, cho nên những người bảo thủ các nước khác nhau về đường lối.

1- Chủ nghĩa bảo thủ là một triết lý văn hóa

Chủ nghĩa bảo thủ (tiếng Pháp: Conservatisme, tiếng Anh: Conservatism, gốc từ tiếng Latinh: Conservo - giữ gìn) là: các triết lý chính trị và xã hội thúc đẩy các thiết chế xã hội truyền thống trong bối cảnh văn hóa và văn minh. Các nguyên lý trung tâm của chủ nghĩa bảo thủ bao gồm truyền thống, xã hội hữu cơ, hệ thống phân cấp, quyền hạn và quyền sở hữu.

Phe bảo thủ tìm cách bảo tồn một loạt các thể chế như tôn giáo, chính phủ nghị viện và quyền tài sản, với mục đích nhấn mạnh sự ổn định và liên tục của xã hội. Những người theo chủ nghĩa bảo thủ đi ngược lại chủ nghĩa hiện đại và tìm cách quay trở lại "cách thức mọi thứ đã từng tồn tại".

Lần đầu tiên thuật ngữ này xuất hiện trong bối cảnh chính trị bắt nguồn từ năm 1818, với François-René de Chateaubriand trong thời kỳ Phục hồi Bourbon tìm cách đẩy lùi các chính sách của Cách mạng Pháp. Trong lịch sử gắn liền với chính trị cánh hữu, thuật ngữ này đã được sử dụng để mô tả một loạt các quan điểm. Không có một bộ chính sách nào được coi là bảo thủ vì ý nghĩa của chủ nghĩa bảo thủ phụ thuộc vào những gì được coi là truyền thống ở một địa điểm và thời gian nhất định.

Do đó, những người bảo thủ từ các khu vực khác nhau trên thế giới, mỗi người ủng hộ truyền thống tương ứng của họ, có thể không đồng ý về một loạt các vấn đề.

Edmund Burke, một chính trị gia thế kỷ 18 phản đối Cách mạng Pháp, nhưng ủng hộ Cách mạng Mỹ, được coi là một trong những nhà lý luận chính của chủ nghĩa bảo thủ ở Anh vào những năm 1790.

Chủ nghĩa bảo thủ là một triết lý văn hóa, xã hội và chính trị nhằm tìm cách thúc đẩy và bảo tồn các thể chế, phong tục và giá trị truyền thống. Các nguyên lý trung tâm của chủ nghĩa bảo thủ có thể khác nhau tùy theo nền văn hóa và văn minh nơi nó xuất hiện. Trong văn hóa phương Tây, tùy theo quốc gia cụ thể, những người bảo thủ tìm cách thúc đẩy một loạt các thể chế xã hội như gia đình hạt nhân, tôn giáo có tổ chức, quân đội, quyền sở hữu và chế độ quân chủ.

Những người bảo thủ có xu hướng ủng hộ các thể chế và thực tiễn đảm bảo trật tự xã hội và những điều đó phát triển dần dần. Những người theo chủ nghĩa bảo thủ thường phản đối một số khía cạnh của hiện đại, ví dụ: văn hóa đại chúng và chủ nghĩa thế tục và tìm cách quay trở lại các giá trị truyền thống, mặc dù các nhóm bảo thủ khác nhau có thể chọn các giá trị truyền thống khác nhau để bảo tồn.

Tư tưởng bảo thủ đã thay đổi đáng kể vì nó đã thích nghi với những truyền thống và văn hóa dân tộc hiện có. Ví dụ, một số người bảo thủ ủng hộ việc can thiệp kinh tế nhiều hơn, trong khi những người khác ủng hộ một hệ thống kinh tế thị trường tự do tự do hơn. Do đó, những người bảo thủ từ các nơi khác nhau trên thế giới, mỗi người đều đề cao truyền thống tương ứng của mình, có thể bất đồng về nhiều vấn đề. Edmund Burke một chính trị gia thế kỷ 18 phản đối Cách mạng Pháp nhưng ủng hộ Cách mạng Mỹ, được coi là một trong những nhà lý thuyết chính của chủ nghĩa bảo thủ trong những năm 1790.

Một số nhà khoa học chính trị như Samuel P. Huntington đã coi chủ nghĩa bảo thủ là tình huống. Theo định nghĩa này, những người bảo thủ được coi là người bảo vệ các thể chế đã được thiết lập ở thời đại của họ.

Theo Quintin Hogg, Chủ tịch Đảng Bảo thủ Anh năm 1959: "Chủ nghĩa bảo thủ không hẳn là một triết lý mà là một thái độ, một sức mạnh thường trực, thực hiện chức năng vượt thời gian trong sự phát triển của một xã hội tự do, và tương ứng với một yêu cầu sâu sắc và thường xuyên của bản chất con người”.

Chủ nghĩa bảo thủ thường được sử dụng như một thuật ngữ chung để mô tả "quan điểm cánh hữu chiếm lĩnh phạm vi chính trị giữa chủ nghĩa tự do và chủ nghĩa phát xít"

- Tư tưởng bảo thủ truyền thống

Mặc dù thiếu một định nghĩa phổ quát, một số chủ đề nhất định có thể được coi là phổ biến trong tư tưởng bảo thủ.

Theo Michael Oakeshott: Bảo thủ là thích cái quen thuộc hơn cái chưa biết, thích cái đã thử hơn cái chưa thử, thích sự thật hơn bí ẩn, cái thực tế hơn cái có thể, cái giới hạn hơn cái không giới hạn, cái gần hơn cái xa, cái đủ hơn cái dư thừa, thuận tiện đến hoàn hảo, hiện tại tiếng cười đến niềm hạnh phúc không tưởng.

Chủ nghĩa truyền thống như vậy có thể phản ánh niềm tin vào các phương pháp tổ chức xã hội đã được thử nghiệm theo thời gian, trao 'phiếu bầu cho người chết'. Truyền thống cũng có thể mang đậm ý nghĩa bản sắc.

- Hệ thống cấp bậc

Ngược lại với định nghĩa truyền thống về chủ nghĩa bảo thủ, một số nhà lý luận chính trị cánh tả như Corey Robin định nghĩa chủ nghĩa bảo thủ chủ yếu dưới góc độ bảo vệ chung cho sự bất bình đẳng xã hội và kinh tế.

Từ góc độ này, chủ nghĩa bảo thủ không phải là một nỗ lực nhằm duy trì các thể chế cũ mà là "sự suy ngẫm về - và sự thể hiện về mặt lý thuyết - trải nghiệm cảm nhận được về việc nắm giữ quyền lực, nhìn thấy nó bị đe dọa và cố gắng giành lại nó".

Trong một trường hợp khác, Robin lập luận về một mối quan hệ phức tạp hơn: “Chủ nghĩa bảo thủ là sự bảo vệ các hệ thống phân cấp đã được thiết lập, nhưng nó cũng lo sợ những hệ thống phân cấp đã được thiết lập đó. Nó coi sự đảm bảo quyền lực của họ là nguồn gốc của tham nhũng, suy đồi và suy thoái”.

Nhà triết học chính trị Yoram Hazony lập luận rằng, trong một cộng đồng bảo thủ truyền thống, các thành viên có tầm quan trọng và ảnh hưởng ở mức độ họ được tôn vinh trong hệ thống phân cấp xã hội, bao gồm các yếu tố như tuổi tác, kinh nghiệm và trí tuệ. Từ thứ bậc có nguồn gốc tôn giáo và được dịch là 'sự cai trị của thầy tế lễ thượng phẩm'.

- Chủ nghĩa hiện thực

Chủ nghĩa bảo thủ đã được Noël O'Sullivan gọi là "triết lý về sự không hoàn hảo của con người", phản ánh quan điểm tiêu cực của những người theo chủ nghĩa này về bản chất con người và sự bi quan về tiềm năng cải thiện nó thông qua các kế hoạch 'không tưởng'. "Bố già trí tuệ của cánh hữu hiện thực", Thomas Hobbes, cho rằng trạng thái tự nhiên của con người là "nghèo nàn, khó chịu, tàn bạo và ngắn ngủi", đòi hỏi quyền lực tập trung.

- Quyền lực

Quyền lực là nguyên lý cốt lõi của chủ nghĩa bảo thủ. Cụ thể hơn, quyền lực truyền thống, theo Max Weber, là “dựa trên niềm tin đã được thiết lập vào tính thiêng liêng của các truyền thống xa xưa và tính hợp pháp của những người thực thi quyền lực dưới quyền của họ”, ví dụ như cha mẹ, linh mục và quốc vương.

Danny Kruger định nghĩa quyền lực bảo thủ là “sự thuyết phục xã hội không mang tính cưỡng bức được vận hành trong một gia đình hoặc một cộng đồng”.

- Chủ nghĩa phản động

Chủ nghĩa phản động là một truyền thống trong nền chính trị cánh hữu phản đối các chính sách chuyển đổi xã hội. Trong cách sử dụng phổ biến, phản động đề cập đến quan điểm chính trị bảo thủ theo chủ nghĩa truyền thống mạnh mẽ của một người phản đối sự thay đổi xã hội, chính trị và kinh tế.

Một số học giả, chẳng hạn như Corey Robin, coi các từ phản động và bảo thủ là từ đồng nghĩa. Những người khác, chẳng hạn như Mark Lilla, cho rằng chủ nghĩa phản động và chủ nghĩa bảo thủ là những thế giới quan khác biệt. Nhà khoa học chính trị Francis Wilsonđịnh nghĩa chủ nghĩa bảo thủ là "một triết lý về sự tiến hóa xã hội, trong đó những giá trị lâu dài nhất định được bảo vệ trong khuôn khổ căng thẳng của xung đột chính trị".

Kẻ phản động là người có quan điểm chính trị ủng hộ việc quay trở lại hiện trạng trước đây, trạng thái chính trị trước đây của xã hội mà người đó tin rằng có những đặc điểm tích cực không có trong xã hội đương đại. Một ví dụ ban đầu về phong trào phản động mạnh mẽ là Chủ nghĩa lãng mạn Đức, tập trung vào các khái niệm về chủ nghĩa hữu cơ, chủ nghĩa trung cổ và chủ nghĩa truyền thống chống lại các thế lực của chủ nghĩa duy lý, chủ nghĩa thế tục và chủ nghĩa cá nhân đã được giải phóng trong Cách mạng Pháp.

Trong diễn ngôn chính trị, việc trở thành một kẻ phản động thường bị coi là tiêu cực; Peter King nhận xét rằng đó là "một nhãn hiệu không được tìm kiếm, được sử dụng như một sự hành hạ hơn là một huy hiệu danh dự".

Mặc dù vậy, cách mô tả này đã được các nhà văn như nhà quân chủ Áo Erik von Kuehnelt-Leddihn, nhà thần học chính trị Colombia Nicolás Gómez Dávila, và nhà sử học người Mỹ John Lukacs áp dụng.

Xem thêm: Về Công ty Luật TNHH Everest.

2- Các hình thức chủ nghĩa bảo thủ

- Chủ nghĩa bảo thủ tự do

Chủ nghĩa bảo thủ tự do kết hợp quan điểm tự do cổ điển về sự can thiệp tối thiểu của chính phủ vào nền kinh tế. Các cá nhân phải được tự do tham gia vào thị trường và tạo ra của cải mà không có sự can thiệp của chính phủ. Tuy nhiên, không thể hoàn toàn tin cậy vào các cá nhân để hành động có trách nhiệm trong các lĩnh vực khác của đời sống; do đó, những người bảo thủ theo chủ nghĩa tự do tin rằng cần có một nhà nước mạnh để đảm bảo luật pháp, trật tự và các thể chế xã hội cần thiết để nuôi dưỡng ý thức nghĩa vụ và trách nhiệm đối với quốc gia. Chủ nghĩa bảo thủ tự do là một biến thể của chủ nghĩa bảo thủ chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của quan điểm tự do.

Vì hai thuật ngữ sau này có ý nghĩa khác nhau theo thời gian và giữa các quốc gia nên chủ nghĩa bảo thủ tự do cũng có nhiều ý nghĩa khác nhau. Về mặt lịch sử, thuật ngữ này thường đề cập đến sự kết hợp giữa chủ nghĩa tự do kinh tế, chủ trương ủng hộ thị trường laissez-faire, với chủ nghĩa bảo thủ cổ điển quan tâm đến truyền thống lâu đời, tôn trọng quyền lực và các giá trị tôn giáo. Nó đối lập với chủ nghĩa tự do cổ điển, chủ nghĩa ủng hộ tự do cho cá nhân trong cả lĩnh vực kinh tế và xã hội.

Theo thời gian, hệ tư tưởng bảo thủ nói chung ở nhiều nước đã áp dụng những lập luận bảo thủ về mặt tài chính và thuật ngữ chủ nghĩa bảo thủ tự do được thay thế bằng chủ nghĩa bảo thủ. Điều này cũng xảy ra ở những quốc gia có tư tưởng kinh tế tự do truyền thống như Mỹ và do đó được coi là bảo thủ. Ở các quốc gia khác, nơi các phong trào bảo thủ tự do đã đi vào dòng chính trị chính thống, chẳng hạn như Ý và Tây Ban Nha, các thuật ngữ tự do và bảo thủ có thể đồng nghĩa với nhau. Truyền thống bảo thủ tự do ở Mỹ kết hợp chủ nghĩa cá nhân kinh tế của những người theo chủ nghĩa tự do cổ điển với hình thức chủ nghĩa bảo thủ của Burke (cũng đã trở thành một phần của chính sách bảo thủ Mỹ truyền thống, chẳng hạn như trong các tác phẩm của Russell Kirk).

Ý nghĩa thứ yếu của thuật ngữ chủ nghĩa bảo thủ tự do đã phát triển ở châu Âu là sự kết hợp giữa quan điểm bảo thủ hiện đại hơn (ít theo chủ nghĩa truyền thống hơn) với quan điểm của chủ nghĩa tự do xã hội. Điều này đã phát triển như một sự phản đối các quan điểm tập thể hơn về chủ nghĩa xã hội. Thông thường, điều này liên quan đến việc nhấn mạnh quan điểm bảo thủ về kinh tế thị trường tự do và niềm tin vào trách nhiệm cá nhân, cùng với quan điểm cộng đồng về bảo vệ quyền công dân, chủ nghĩa môi trường và hỗ trợ cho một nhà nước phúc lợi hạn chế. Ở lục địa châu Âu, điều này đôi khi cũng được dịch sang tiếng Anh là chủ nghĩa bảo thủ xã hội.

- Chủ nghĩa tự do bảo thủ

Chủ nghĩa bảo thủ theo chủ nghĩa tự do (chủ nghĩa tự do bảo thủ) mô tả một số hệ tư tưởng chính trị nổi bật nhất ở Mỹ, kết hợp các vấn đề kinh tế theo chủ nghĩa tự do với các khía cạnh của chủ nghĩa bảo thủ. Bốn (04) nhánh chính của nó là chủ nghĩa hợp hiến, chủ nghĩa cổ điển tự do, chủ nghĩa bảo thủ chính phủ nhỏ và chủ nghĩa tự do Kitô giáo.

Nhìn chung, họ khác với những người theo chủ nghĩa cổ điển bảo thủ ở chỗ họ ủng hộ quyền tự do cá nhân và kinh tế nhiều hơn. Những người theo chủ nghĩa nông dân như Samuel Edward Konkin III đã dán nhãn chủ nghĩa tự do bảo thủ là chủ nghĩa tự do cánh hữu.

Ngược lại với những người theo chủ nghĩa cổ điển, những người bảo thủ theo chủ nghĩa tự do ủng hộ các chính sách tự do kinh doanh nghiêm ngặt như thương mại tự do, phản đối bất kỳ ngân hàng quốc gia nào và phản đối các quy định kinh doanh. Họ thường phản đối các quy định về môi trường, phúc lợi doanh nghiệp, trợ cấpvà các lĩnh vực can thiệp kinh tế khác.

Nhiều người bảo thủ, đặc biệt là ở Mỹ, tin rằng chính phủ không nên đóng vai trò quan trọng trong việc điều tiết hoạt động kinh doanh và quản lý nền kinh tế. Họ thường phản đối những nỗ lực tính thuế suất cao và phân phối lại thu nhập để hỗ trợ người nghèo. Họ cho rằng những nỗ lực như vậy chỉ làm trầm trọng thêm tai họa thất nghiệp và nghèo đói bằng cách làm giảm khả năng các doanh nghiệp thuê nhân viên do bị áp thuế cao hơn.

- Chủ nghĩa bảo thủ tài chính

Người nộp thuế tuần hành ở Washington khi những người biểu tình bảo thủ đi xuống Đại lộ Pennsylvania, Washington, DC. Chủ nghĩa bảo thủ tài chính là triết lý kinh tế về sự thận trọng trong chi tiêu và nợ của chính phủ.

Trong Suy ngẫm về cuộc cách mạng ở Pháp (1790), Edmund Burke lập luận rằng, chính phủ không có quyền gánh những khoản nợ lớn và sau đó đổ gánh nặng lên người nộp thuế: Tôi không phản đối với tài sản của công dân, chứ không phải theo yêu cầu của chủ nợ nhà nước, mà đức tin đầu tiên và nguyên thủy của xã hội dân sự được cam kết. Yêu sách của công dân có trước thời hạn, tối cao về danh nghĩa, vượt trội về mặt công bằng. Vận may của các cá nhân, dù được sở hữu bởi việc mua lại hay do dòng dõi hay nhờ tham gia vào tài sản của một cộng đồng nào đó, không phải là một phần của sự đảm bảo của chủ nợ, rõ ràng hay ngụ ý... phe công khai, cho dù được đại diện bởi một vị vua hoặc bởi thượng viện, không thể cầm cố gì ngoài tài sản công; và nó không thể có tài sản công ngoại trừ những gì nó bắt nguồn từ sự áp đặt công bằng và cân đối đối với người dân nói chung.

- Chủ nghĩa bảo thủ dân tộc

Chủ nghĩa bảo thủ quốc gia là một thuật ngữ chính trị được sử dụng chủ yếu ở châu Âu để mô tả một biến thể của chủ nghĩa bảo thủ tập trung nhiều vào lợi ích quốc gia hơn là chủ nghĩa bảo thủ tiêu chuẩn cũng như đề cao bản sắc văn hóa và sắc tộc, trong khi không thẳng thắn theo chủ nghĩa dân tộc hoặc ủng hộ cách tiếp cận cực hữu.

Ở châu Âu, những người theo chủ nghĩa bảo thủ quốc gia thường là những người theo chủ nghĩa hoài nghi châu Âu.

Chủ nghĩa bảo thủ quốc gia thiên về ổn định gia đình và xã hội truyền thống cũng như ủng hộ việc hạn chế nhập cư. Như vậy, những người bảo thủ quốc gia có thể được phân biệt với những người bảo thủ về kinh tế, những người mà các chính sách kinh tế thị trường tự do, bãi bỏ quy định và chủ nghĩa bảo thủ tài chính là những ưu tiên chính. Một số nhà bình luận đã xác định khoảng cách ngày càng tăng giữa chủ nghĩa bảo thủ quốc gia và chủ nghĩa bảo thủ kinh tế: "hầu hết các đảng cánh hữu được điều hành bởi những người bảo thủ kinh tế, những người, ở những mức độ khác nhau, đã gạt ra ngoài lề xã hội, văn hóa và những người bảo thủ quốc gia". ​​Chủ nghĩa bảo thủ quốc gia cũng liên quan đến chủ nghĩa bảo thủ truyền thống.

- Chủ nghĩa bảo thủ truyền thống

Chủ nghĩa bảo thủ truyền thống là một triết lý chính trị nhấn mạnh sự cần thiết của các nguyên tắc luật tự nhiên và trật tự đạo đức siêu việt, truyền thống, thứ bậc và sự thống nhất hữu cơ, chủ nghĩa nông nghiệp, chủ nghĩa cổ điển và văn hóa cao cũng như các phạm vi giao nhau của lòng trung thành.

Một số người theo chủ nghĩa truyền thống đã chấp nhận các nhãn hiệu " phản động " và " phản cách mạng ", bất chấp sự kỳ thị gắn liền với các thuật ngữ này kể từ thời Khai sáng.. Có quan điểm phân cấp về xã hội, nhiều người theo chủ nghĩa bảo thủ theo chủ nghĩa truyền thống, trong đó có một số ít người Mỹ (ví dụ đáng chú ý bao gồm Ralph Adams Cram, Solange Hertz, William S. Lind & Charles A. Coulombe), bảo vệ cơ cấu chính trị quân chủ như sự sắp xếp xã hội tự nhiên và có lợi nhất.

- Chủ nghĩa bảo thủ văn hóa

Những người bảo thủ văn hóa ủng hộ việc bảo tồn di sản của một quốc gia hoặc của một nền văn hóa chung không bị xác định bởi biên giới quốc gia.

Nền văn hóa chung có thể khác biệt như văn hóa phương Tây hay văn hóa Trung Quốc. Tại Mỹ, thuật ngữ “bảo thủ về văn hóa” có thể ám chỉ quan điểm bảo thủ trong cuộc chiến văn hóa. Những người bảo thủ về văn hóa vẫn giữ vững lối suy nghĩ truyền thống ngay cả khi đối mặt với sự thay đổi to lớn. Họ tin tưởng mạnh mẽ vào các giá trị truyền thống và nền chính trị truyền thống và thường có ý thức cấp bách về chủ nghĩa dân tộc.

- Chủ nghĩa bảo thủ xã hội

Chủ nghĩa bảo thủ xã hội khác với chủ nghĩa bảo thủ văn hóa, mặc dù có một số điểm trùng lặp. Những người bảo thủ xã hội có thể tin rằng xã hội được xây dựng trên một mạng lưới các mối quan hệ mong manh cần được duy trì thông qua nghĩa vụ, các giá trị truyền thống và các thể chế đã được thiết lập; và rằng chính phủ có vai trò khuyến khích hoặc thực thi các giá trị hoặc hành vi truyền thống. Một người bảo thủ xã hội muốn bảo tồn đạo đức truyền thống và các tập tục xã hội, thường bằng cách phản đối những gì họ coi là chính sách cấp tiến hoặc công trình xã hội. Sự thay đổi xã hội thường được coi là đáng ngờ.

Những người bảo thủ trong xã hội ngày nay thường ủng hộ quan điểm chống phá thai trong cuộc tranh cãi về phá thai và phản đối nghiên cứu tế bào gốc phôi người (đặc biệt nếu được nhà nước tài trợ); phản đối cả thuyết ưu sinh và nâng cao con người (chủ nghĩa xuyên nhân loại) trong khi ủng hộ chủ nghĩa bảo tồn sinh học; ủng hộ định nghĩa truyền thống về hôn nhân là một nam và một nữ; coi mô hình gia đình hạt nhân là đơn vị nền tảng của xã hội; phản đối việc mở rộng hôn nhân dân sự và nhận con nuôi đối với các cặp đồng giới ; khuyến khíchđạo đức xã hội và giá trị gia đình truyền thống ; phản đối chủ nghĩa vô thần, đặc biệt là chủ nghĩa vô thần chiến đấu và chủ nghĩa thế tục; ủng hộ việc cấm ma túy, mại dâm và an tử; và ủng hộ việc kiểm duyệt nội dung khiêu dâm và những gì họ cho là tục tĩu hoặc không đứng đắn.

- Chủ nghĩa bảo thủ tôn giáo

Chủ nghĩa bảo thủ tôn giáo chủ yếu áp dụng những lời dạy của các tôn giáo cụ thể vào chính trị: đôi khi chỉ bằng cách tuyên bố giá trị của những lời dạy đó; vào những lúc khác, bằng cách để những lời dạy đó ảnh hưởng đến luật pháp. 

Ở hầu hết các nền dân chủ, chủ nghĩa bảo thủ chính trị tìm cách duy trì cấu trúc gia đình truyền thống và các giá trị xã hội. Những người bảo thủ tôn giáo thường phản đối việc phá thai, sử dụng ma túy, và hoạt động tình dục ngoài hôn nhân. Trong một số trường hợp, các giá trị bảo thủ dựa trên niềm tin tôn giáo, và những người bảo thủ tìm cách tăng cường vai trò của tôn giáo trong đời sống công cộng.

- Chủ nghĩa bảo thủ gia trưởng

Chủ nghĩa bảo thủ theo chủ nghĩa gia trưởng là một khuynh hướng trong chủ nghĩa bảo thủ phản ánh niềm tin rằng các xã hội tồn tại và phát triển một cách hữu cơ và các thành viên trong đó có nghĩa vụ đối với nhau. Người ta đặc biệt nhấn mạnh đến nghĩa vụ làm cha của những người có đặc quyền và giàu có đối với những bộ phận nghèo hơn trong xã hội. Vì nó nhất quán với các nguyên tắc như chủ nghĩa hữu cơ, thứ bậc và nghĩa vụ, nên nó có thể được coi là sự phát triển tự nhiên của chủ nghĩa bảo thủ truyền thống.

Những người bảo thủ gia đình không ủng hộ cá nhân cũng như nhà nướcvề nguyên tắc, nhưng thay vào đó lại sẵn sàng hỗ trợ hoặc đề xuất sự cân bằng giữa cả hai tùy thuộc vào điều gì là thiết thực nhất.

Những người bảo thủ theo chủ nghĩa gia trưởng trong lịch sử ủng hộ một quan điểm quý tộc hơn (trái ngược với chủ nghĩa bảo thủ theo chủ nghĩa truyền thống quân chủ hơn) và có liên quan về mặt ý thức hệ với High Tories.

Trong thời đại hiện đại hơn, những người ủng hộ nó nhấn mạnh tầm quan trọng của mạng lưới an toàn xã hội để giải quyết đói nghèo, hỗ trợ tái phân phối của cải có giới hạn cùng với sự điều tiết của chính phủ đối với thị trường vì lợi ích của cả người tiêu dùng và nhà sản xuất.

Chủ nghĩa bảo thủ theo chủ nghĩa gia trưởng lần đầu tiên xuất hiện như một hệ tư tưởng riêng biệt ở Anh dưới thời Chủ nghĩa Bảo thủ "Một quốc gia" của Thủ tướng Benjamin Disraeli. Đã có nhiều chính phủ bảo thủ trong một quốc gia. Tại Anh, Thủ tướng Disraeli, Stanley Baldwin, Neville Chamberlain, Winston Churchill, và Harold Macmillan đã hoặc đang là những người bảo thủ trong một quốc gia.

Ở Đức, trong thế kỷ 19, Thủ tướng Đức Otto von Bismarck đã áp dụng các chính sách bảo hiểm bắt buộc do nhà nước tổ chức cho người lao động chống lại bệnh tật, tai nạn, mất khả năng lao động và tuổi già. Thủ tướng Leo von Caprivi đã thúc đẩy một chương trình nghị sự bảo thủ được gọi là "Khóa học mới".

- Chủ nghĩa bảo thủ tiến bộ

Tại Mỹ, Theodore Roosevelt là nhân vật chính được coi là một truyền thống chính trị theo chủ nghĩa bảo thủ cấp tiến. Roosevelt tuyên bố rằng ông "luôn tin rằng chủ nghĩa tiến bộ khôn ngoan và chủ nghĩa bảo thủ khôn ngoan luôn song hành với nhau". Chính quyền Đảng Cộng hòa của Tổng thống William Howard Taft là một người theo chủ nghĩa bảo thủ cấp tiến và ông tự mô tả mình là "người tin tưởng vào chủ nghĩa bảo thủ cấp tiến" và Tổng thống Dwight D. Eisenhower tự tuyên bố mình là người ủng hộ "chủ nghĩa bảo thủ cấp tiến".

Tại Canada, nhiều chính phủ bảo thủ là một phần của truyền thống Đảng Bảo thủ Đỏ, trong đó đảng bảo thủ lớn trước đây của Canada được mệnh danh là Đảng Bảo thủ Cấp tiến Canada từ năm 1942 đến năm 2003.

Tại Canada, các Thủ tướng Arthur Meighen, RB Bennett, John Diefenbaker, Joe Clark, Brian Mulroney và Kim Campbell đã lãnh đạo các chính phủ liên bang theo chủ nghĩa Đỏ.

- Chủ nghĩa bảo thủ độc tài

Miklós Horthy (1868-1957), đô đốc và chính khách người Hungary, từng giữ chức nhiếp chính của Hungary từ năm 1920 đến năm 1944.

Chủ nghĩa bảo thủ độc tài hoặc chủ nghĩa bảo thủ phản động đề cập đến các chế độ chuyên quyền tập trung hệ tư tưởng của họ xung quanh chủ nghĩa bảo thủ quốc gia, thay vì chủ nghĩa dân tộc dân tộc, mặc dù một số thành phần chủng tộc nhất định như chủ nghĩa bài Do Thái có thể tồn tại. Các phong trào bảo thủ độc tài thể hiện sự tận tâm mạnh mẽ đối với tôn giáo, truyền thống và văn hóa đồng thời thể hiện chủ nghĩa dân tộc nhiệt thành giống như các phong trào dân tộc cực hữu khác. Ví dụ về các nhà lãnh đạo bảo thủ độc tài bao gồm António de Oliveira Salazar và Engelbert Dollfuss.

Các phong trào bảo thủ độc tài nổi bật trong cùng thời đại với chủ nghĩa phát xít, đôi khi nó xung đột. Mặc dù cả hai hệ tư tưởng đều chia sẻ các giá trị cốt lõi như chủ nghĩa dân tộc và có những kẻ thù chung như chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa duy vật, tuy nhiên vẫn có sự tương phản giữa bản chất truyền thống của chủ nghĩa bảo thủ độc tài và bản chất cách mạng, cổ điển và dân túy của chủ nghĩa phát xít - do đó, điều này thường xảy ra ở các chế độ bảo thủ độc tài. để trấn áp các phong trào phát xít và Đức Quốc xã đang trỗi dậy.

Sự thù địch giữa hai hệ tư tưởng được thể hiện rõ qua cuộc tranh giành quyền lực ở Áo, được đánh dấu bằng vụ ám sát một chính khách cực đoan Công giáo.Engelbert Dollfuss của Đức Quốc xã Áo.

Nhà xã hội học Seymour Martin Lipset đã xem xét cơ sở giai cấp của nền chính trị cực đoan cánh hữu trong thời kỳ 1920-1960, đã nhận xét: Các phong trào cực đoan bảo thủ hoặc cực hữu đã nảy sinh ở các giai đoạn khác nhau trong lịch sử hiện đại, từ Horthyites ở Hungary, Đảng Xã hội Thiên chúa giáo của Dollfuss ở Áo, Der Stahlhelm và những người theo chủ nghĩa dân tộc khác ở Đức thời tiền Hitler, và Salazar ở Bồ Đào Nha, cho đến thời kỳ tiền Hitler. Các phong trào Gaullist năm 1966 và những người theo chủ nghĩa quân chủ ở Pháp và Ý đương đại. Những người cực đoan cánh hữu là những người bảo thủ, không mang tính cách mạng. Họ tìm cách thay đổi các thể chế chính trị nhằm bảo tồn hoặc khôi phục các thể chế văn hóa và kinh tế, trong khi những kẻ cực đoan trung dung và cánh tảtìm cách sử dụng các phương tiện chính trị để cách mạng văn hóa và xã hội. Lý tưởng của kẻ cực đoan cánh hữu không phải là một nhà cai trị toàn trị, mà là một vị vua, hay một người theo chủ nghĩa truyền thống hành động như vậy. Nhiều phong trào như vậy ở Tây Ban Nha, Áo, Hungary, Đức và Ý rõ ràng là theo chủ nghĩa quân chủ... Những người ủng hộ các phong trào này khác với những người theo chủ nghĩa ôn hòa, có xu hướng giàu có hơn và sùng đạo hơn, điều này quan trọng hơn về mặt tiềm năng nhận được sự ủng hộ của đại chúng. 

Xem thêm: Nghĩ về Luật sư tử tế.

3- Lịch sử tư tưởng bảo thủ

Ở Anh, phong trào Tory trong thời kỳ Phục hồi (1660-1688) là tiền thân của chủ nghĩa bảo thủ. Chủ nghĩa Tory ủng hộ một xã hội có thứ bậc với một vị vua cai trị bằng quyền thiêng liêng. Tuy nhiên, Đảng Bảo thủ khác với những người bảo thủ ở chỗ họ phản đối quan điểm cho rằng chủ quyền bắt nguồn từ nhân dân và bác bỏ quyền lực của quốc hội cũng như quyền tự do tôn giáo. Robert Filmer 's Patriarcha: or the Natural Power of Kings (xuất bản sau khi qua đời năm 1680, nhưng được viết trước Nội chiến Anh 1642-1651) đã được chấp nhận như là tuyên bố về học thuyết của họ.

Tuy nhiên, cuộc Cách mạng vẻ vangnăm 1688 đã phá hủy nguyên tắc này ở một mức độ nào đó bằng cách thành lập một chính phủ hợp hiến ở Anh, dẫn đến quyền bá chủ của hệ tư tưởng Whig bị phe Bảo thủ phản đối. Đối mặt với thất bại, phe Bảo thủ đã cải tổ phong trào của mình. Họ áp dụng các quan điểm bảo thủ hơn, chẳng hạn như cho rằng chủ quyền được trao cho ba cấp bậc Vương quyền, Lãnh chúa và Cộng đồng, thay vì chỉ thuộc về Vương thất. Richard Hooker (1554-1600), Hầu tước Halifax (1633-1695) và David Hume (1711-1776) là những người theo chủ nghĩa bảo thủ trong thời kỳ này. Halifax thúc đẩy chủ nghĩa thực dụng trong chính phủ trong khi Hume lập luận chống lại chủ nghĩa duy lý chính trị và chủ nghĩa không tưởng.

- Edmund Burke (1729-1797)

Edmund Burke (1729-1797) được nhiều người coi là người sáng lập triết học của chủ nghĩa bảo thủ.  Burke từng là thư ký riêng cho Hầu tước Rockingham và là người viết tờ rơi chính thức cho chi nhánh Rockingham của đảng Whig. Cùng với Đảng Bảo thủ, họ là những người bảo thủ ở Anh vào cuối thế kỷ 18.

Quan điểm của Burke là sự pha trộn giữa chủ nghĩa bảo thủ và chủ nghĩa cộng hòa. Ông ủng hộ Cách mạng Mỹ 1775-1783 nhưng ghê tởm bạo lực của Cách mạng Pháp (1789-1799). Ông chấp nhận những lý tưởng bảo thủ về sở hữu tư nhân và kinh tế học của Adam Smith (1723-1790), nhưng cho rằng kinh tế học phải tuân theo đạo đức xã hội bảo thủ, chủ nghĩa tư bản phải phụ thuộc vào truyền thống xã hội thời trung cổ và tầng lớp doanh nhân phải phụ thuộc vào tầng lớp quý tộc.

Ông nhấn mạnh vào các tiêu chuẩn danh dự bắt nguồn từ truyền thống quý tộc thời trung cổ và coi tầng lớp quý tộc là những nhà lãnh đạo đương nhiên của quốc gia. Điều đó có nghĩa là có những giới hạn đối với quyền lực của Vương quyền, vì ông nhận thấy các cơ quan của Nghị viện được cung cấp thông tin tốt hơn so với các ủy ban do cơ quan hành pháp bổ nhiệm. Ông ủng hộ một nhà thờ được thành lập nhưng cho phép một mức độ khoan dung tôn giáo nào đó.

Burke cuối cùng đã biện minh cho trật tự xã hội trên cơ sở truyền thống: truyền thống đại diện cho trí tuệ của loài người, và ông coi trọng sự hòa hợp cộng đồng và xã hội hơn là cải cách xã hội. 

- Joseph de Maistre (1753-1821)

Một hình thức bảo thủ khác phát triển ở Pháp song song với chủ nghĩa bảo thủ ở Anh. Nó bị ảnh hưởng bởi các tác phẩm Phản Khai sáng của những người đàn ông như Joseph de Maistre (1753-1821) và Louis de Bonald (1754-1840). Nhiều người bảo thủ ở lục địa không ủng hộ việc tách nhà thờ và nhà nước, trong đó hầu hết ủng hộ việc nhà nước công nhận và hợp tác với Giáo hội Công giáo, như đã tồn tại ở Pháp trước Cách mạng. Những người bảo thủ cũng sớm đi theo chủ nghĩa dân tộc, vốn trước đây gắn liền với chủ nghĩa tự do và Cách mạng ở Pháp.

Một nhà bảo thủ Pháp thời kỳ đầu khác, François-René de Chateaubriand (1768-1848), tán thành một quan điểmsự đối lập lãng mạn với tính hiện đại, đối lập sự trống rỗng của nó với 'trái tim trọn vẹn' của đức tin và lòng trung thành truyền thống.

Ở những nơi khác trên lục địa, các nhà tư tưởng người Đức Justus Möser (1720-1794) và Friedrich von Gentz ​​(1764-1832) đã chỉ trích Tuyên bố về Quyền của Con người và Công dân sau Cách mạng.

Sự phản đối cũng được thể hiện bởi Adam Müller (1779-1829) và Georg Wilhelm Friedrich Hegel (1771-1830), những người sau này truyền cảm hứng cho cả những người theo cánh tả và cánh hữu.

Cả Burke và Maistre đều chỉ trích và hoài nghi nền dân chủ nói chung, mặc dù lý do của họ khác nhau. Maistre bi quan về khả năng con người tuân theo các quy tắc, trong khi Burke lại hoài nghi về khả năng bẩm sinh của con người trong việc đưa ra các quy tắc. Đối với Maistre, các quy tắc có nguồn gốc thiêng liêng, trong khi Burke tin rằng chúng xuất phát từ phong tục.

Việc Burke thiếu phong tục và thiếu sự hướng dẫn thần thánh dành cho Maistre, có nghĩa là mọi người sẽ hành động theo những cách khủng khiếp. Cả hai cũng tin rằng loại tự do sai trái sẽ dẫn tới sự hoang mang và đổ vỡ chính trị.

Các ý tưởng của họ cùng nhau chảy thành một dòng chủ nghĩa bảo thủ lãng mạn, phản duy lý, nhưng vẫn tách biệt. Trong khi Burke cởi mở hơn trong việc tranh luận và bất đồng, Maistre muốn có niềm tin và quyền lực, dẫn đến một lối suy nghĩ phi tự do hơn.

Xem thêm: Pháp trị tại Công ty Luật TNHH Everest.

4- Lịch sử các đảng và phong trào bảo thủ 

Các đảng chính trị bảo thủ rất khác nhau giữa các quốc gia về mục tiêu mà họ mong muốn đạt được. Cả hai đảng bảo thủ và tự do đều có xu hướng ủng hộ quyền sở hữu tư nhân đối với tài sản, trái ngược với các đảng cộng sản, xã hội chủ nghĩa và xanh, ủng hộ quyền sở hữu chung hoặc luật yêu cầu trách nhiệm xã hội của chủ sở hữu tài sản.

Trường hợp những người bảo thủ và những người theo chủ nghĩa tự do xã hội khác nhau chủ yếu là về các vấn đề xã hội. Những người bảo thủ có xu hướng bác bỏ những hành vi không phù hợp với một số chuẩn mực xã hội. Các đảng bảo thủ hiện đại thường tự xác định mình bằng sự phản đối của họ đối với các đảng tự do hoặc lao động. Việc Mỹ sử dụng thuật ngữ "bảo thủ" là duy nhất đối với quốc gia đó.

Ở Ý, đất nước được thống nhất bởi những người theo chủ nghĩa tự do và cấp tiến (Risorgimento), những người theo chủ nghĩa tự do, chứ không phải những người bảo thủ, nổi lên như một đảng cánh hữu.

Ở Hà Lan, những người bảo thủ đã hợp nhất thành một đảng dân chủ Thiên chúa giáo mới vào năm 1980. Ở Áo, Đức, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha, chủ nghĩa bảo thủ đã được chuyển hóa và sáp nhập vào chủ nghĩa phát xít hoặc cực hữu.

Năm 1940, tất cả các đảng phái của Nhật Bản được hợp nhất thành một đảng phát xít duy nhất. Sau chiến tranh, những người bảo thủ Nhật Bản quay trở lại chính trường một thời gian ngắn, nhưng phần lớn đã bị thanh trừng khỏi các cơ quan công quyền.

Giới tinh hoa bảo thủ từ lâu đã thống trị các quốc gia Mỹ Latinh. Hầu hết, điều này đạt được thông qua việc kiểm soát và hỗ trợ các tổ chức dân sự, nhà thờ và lực lượng vũ trang, thay vì thông qua chính trị đảng phái.

Thông thường, nhà thờ được miễn thuế và nhân viên của nhà thờ được miễn truy tố dân sự. Ở những nơi các đảng bảo thủ quốc gia yếu hoặc không tồn tại, những người bảo thủ có nhiều khả năng dựa vào chế độ độc tài quân sự như một hình thức chính phủ ưa thích. Tuy nhiên, ở một số quốc gia nơi giới tinh hoa có thể huy động sự ủng hộ của quần chúng cho các đảng bảo thủ, họ đã đạt được thời gian ổn định chính trị lâu hơn.

Chile, Colombia và Venezuela là những ví dụ về các quốc gia đã phát triển các đảng bảo thủ mạnh mẽ. Argentina, Brazil, El Salvador và Peru là những ví dụ về những quốc gia không xảy ra điều này. Đảng Bảo thủ Venezuela biến mất sau Chiến tranh Liên bang 1858-1863.

Đảng bảo thủ của Chile, Đảng Quốc gia, giải tán vào năm 1973 sau một cuộc đảo chính quân sự và không tái xuất hiện như một lực lượng chính trị sau khi quay trở lại chế độ dân chủ sau đó. Louis Hartz giải thích chủ nghĩa bảo thủ ở Quebec và châu Mỹ Latinh là kết quả của việc họ định cư như những xã hội phong kiến.

Nhà văn bảo thủ người Mỹ Russell Kirk đưa ra quan điểm rằng chủ nghĩa bảo thủ đã du nhập vào Mỹ và giải thích Cách mạng Mỹ là một "cuộc cách mạng bảo thủ".

Xem thêm:ng dung Công nghệ luật tại Công ty Luật TNHH Everest.

5- Chủ nghĩa bảo thủ trong lịch sử tại các quốc gia

Mặc dù chủ nghĩa bảo thủ chính trị phát triển ở hầu hết các nước nhưng hầu hết các nước đều không có các đảng bảo thủ. Nhiều đảng bảo thủ biến mất khi lý do tồn tại của họ biến mất. Dưới đây là danh sách các đảng bảo thủ lịch sử còn tồn tại cho đến ngày nay.

- Chủ nghĩa bảo thủ tại Mỹ

Ý nghĩa của chủ nghĩa bảo thủ ở Mỹ có rất ít điểm chung với cách sử dụng từ này ở những nơi khác. Như Ribuffo (2011) lưu ý, "cái mà người Mỹ ngày nay gọi là chủ nghĩa bảo thủ mà phần lớn thế giới gọi là chủ nghĩa tự do hoặc chủ nghĩa tự do mới".

Chủ nghĩa bảo thủ Mỹ là một hệ thống niềm tin chính trị rộng lớn ở Mỹ được đặc trưng bởi sự tôn trọng truyền thống Mỹ, ủng hộ các giá trị Do Thái - Kitô giáo, chủ nghĩa tự do kinh tế, chống chủ nghĩa cộng sản và bảo vệ văn hóa phương Tây. Tự do trong giới hạn phù hợp với chủ nghĩa bảo thủ là giá trị cốt lõi, đặc biệt nhấn mạnh vào việc củng cố thị trường tự do, hạn chế quy mô và phạm vi của chính phủ và phản đối thuế cao cũng như sự xâm lấn của chính phủ hoặc liên đoàn lao động đối với doanh nhân.

Đảng Dân chủ những năm 1830 bị chia rẽ giữa Đảng Dân chủ miền Nam, những người ủng hộ chế độ nô lệ, ly khai và sau đó là phân biệt chủng tộc và Đảng Dân chủ miền Bắc, những người có xu hướng ủng hộ việc bãi bỏ chế độ nô lệ, liên minh và bình đẳng. Nhiều đảng viên Đảng Dân chủ tỏ ra bảo thủ theo nghĩa họ muốn mọi thứ giống như trước đây, đặc biệt là về vấn đề chủng tộc. Nhìn chung, họ ủng hộ nông dân nghèo và công nhân thành thị, đồng thời phản đối các ngân hàng, công nghiệp hóa và thuế quan cao.

Đảng Cộng hòa thời hậu Nội chiến đã bầu chọn Người da màu đầu tiên phục vụ trong cả cơ quan chính trị địa phương và quốc gia. Đảng Dân chủ miền Nam đã hợp nhất với các đảng viên Cộng hòa miền Bắc ủng hộ sự phân biệt chủng tộc để thành lập Liên minh Bảo thủ, liên minh này đã chấm dứt thành công việc người da đen được bầu vào văn phòng chính trị quốc gia cho đến năm 1967, khi Edward Brooke được bầu làm Thượng nghị sĩ bang Massachusetts.

Vào cuối thế kỷ 19, Đảng Dân chủ chia thành hai phe; phe kinh doanh phương Đông bảo thủ hơn (do Grover Cleveland lãnh đạo) ưa chuộng vàng, trong khi miền Nam và miền Tây (do William Jennings Bryan lãnh đạo) muốn có nhiều bạc hơn để tăng giá cho cây trồng của họ. Năm 1892, Cleveland thắng cử dựa trên cương lĩnh bảo thủ, ủng hộ việc duy trì chế độ bản vị vàng, giảm thuế quan và áp dụng cách tiếp cận thoải mái đối với sự can thiệp của chính phủ. Tình trạng suy thoái nghiêm trọng trên toàn quốc đã phá hỏng kế hoạch của ông. Nhiều người ủng hộ ông vào năm 1896 đã ủng hộ Đảng Dân chủ Vàng khi William Jennings Bryan theo chủ nghĩa tự do giành được đề cử và vận động cho chủ nghĩa lưỡng kim, tiền được hỗ trợ bởi cả vàng và bạc. Cánh bảo thủ đề cử Alton B. Parker vào năm 1904, nhưng ông nhận được rất ít phiếu bầu.

Kể từ những năm 1920, chủ nghĩa bảo thủ ở Mỹ chủ yếu gắn liền với Đảng Cộng hòa. Trong thời kỳ phân biệt chủng tộc, nhiều đảng viên Đảng Dân chủ miền Nam là những người bảo thủ và họ đóng vai trò then chốt trong liên minh bảo thủ kiểm soát phần lớn chính sách đối nội tại Quốc hội từ năm 1937 đến năm 1963.

Đảng Dân chủ bảo thủ tiếp tục có ảnh hưởng trên chính trường Mỹ cho đến khi Đảng Cộng hòa năm 1994 Cách mạng, khi miền Nam nước Mỹ chuyển từ Đảng Dân chủ vững chắc sang Đảng Cộng hòa vững chắc, trong khi vẫn duy trì các giá trị bảo thủ.

Tổng thống Mỹ Ronald Reagan (1981-1989), người có Học thuyết Reagan đã định hình lại Đảng Cộng hòa.

Đảng bảo thủ lớn ở Mỹ hiện nay là Đảng Cộng hòa, còn được gọi là GOP (Grand Old Party). Những người bảo thủ Mỹ hiện đại coi tự do cá nhân, miễn là nó phù hợp với các giá trị bảo thủ, chính phủ nhỏ, bãi bỏ quy định của chính phủ, chủ nghĩa tự do kinh tế và thương mại tự do, là đặc điểm cơ bản của nền dân chủ, trái ngược với những người theo chủ nghĩa tự do Mỹ hiện đại, những người thường coi trọng hơn giá trị về bình đẳng xã hội và công bằng xã hội.

Các ưu tiên chính khác trong chủ nghĩa bảo thủ của Mỹ bao gồm hỗ trợ gia đình truyền thống, luật pháp và trật tự, quyền mang vũ khí, các giá trị Cơ đốc giáo, chống chủ nghĩa cộng sản và bảo vệ " nền văn minh phương Tây khỏi những thách thức của văn hóa hiện đại và các chính phủ toàn trị".

Những người bảo thủ về kinh tế và những người theo chủ nghĩa tự do ủng hộ chính phủ nhỏ, thuế thấp, quy định hạn chế và doanh nghiệp tự do. Một số người theo chủ nghĩa bảo thủ xã hội nhận thấy các giá trị xã hội truyền thống bị chủ nghĩa thế tục đe dọa nên ủng hộ việc cầu nguyện trong trường học và phản đối việc phá thai cũng như đồng tính luyến ái.

Tân bảo thủmuốn mở rộng lý tưởng của Mỹ ra khắp thế giới và thể hiện sự ủng hộ mạnh mẽ đối với Israel. Những người theo chủ nghĩa cổ sinh, đối lập với chủ nghĩa đa văn hóa, gây áp lực hạn chế nhập cư.

Hầu hết những người bảo thủ ở Mỹ thích đảng Cộng hòa hơn đảng Dân chủ và hầu hết các phe phái đều ủng hộ một chính sách đối ngoại mạnh mẽ và một quân đội mạnh mẽ. Phong trào bảo thủ trong những năm 1950 đã cố gắng tập hợp những thành phần khác nhau này lại, nhấn mạnh sự cần thiết phải đoàn kết để ngăn chặn sự lây lan của "chủ nghĩa cộng sản vô thần", mà sau này Reagan gán cho cái tên "đế chế tà ác".

Trong thời chính quyền Reagan, những người bảo thủ cũng ủng hộ cái gọi là "Học thuyết Reagan". Theo đó, Mỹ, trong chiến lược Chiến tranh Lạnh, đã cung cấp quân sự và các hỗ trợ khác cho các cuộc nổi dậy du kích đang chống lại các chính phủ được xác định là xã hội chủ nghĩa hoặc cộng sản. Chính quyền Reagan cũng áp dụng chủ nghĩa tân tự do và Reaganomics (được gọi một cách miệt thị là kinh tế học nhỏ giọt), dẫn đến trong những năm 1980 tăng trưởng kinh tế và thâm hụt hàng nghìn tỷ đô la.

Các quan điểm bảo thủ hiện đại khác bao gồm phản đối chính phủ lớn và phản đối chủ nghĩa bảo vệ môi trường. Nhìn chung, những người bảo thủ ở Mỹ mong muốn có những chính sách đối ngoại cứng rắn hơn những người theo chủ nghĩa tự do. Chủ nghĩa tự do kinh tế, bãi bỏ quy định và chủ nghĩa bảo thủ xã hội là những nguyên tắc chính của Đảng Cộng hòa.

Phong trào Tiệc trà, được thành lập vào năm 2009, đã chứng tỏ là một lối thoát lớn cho những tư tưởng bảo thủ theo chủ nghĩa dân túy của Mỹ. Các mục tiêu đã nêu của họ bao gồm việc tuân thủ nghiêm ngặt hiến pháp Mỹ, giảm thuế và phản đối vai trò ngày càng tăng của chính phủ liên bang trong việc chăm sóc sức khỏe. Về mặt bầu cử, nó được coi là lực lượng chủ chốt trong việc đảng Cộng hòa giành lại quyền kiểm soát Hạ viện Mỹ vào năm 2010.

- Chủ nghĩa bảo thủ tại Brazil

Chủ nghĩa bảo thủ ở Brazil bắt nguồn từ truyền thống văn hóa và lịch sử của Brazil, nơi có nguồn gốc văn hóa là người Luso - Iberia và Công giáo La Mã.

Các quan điểm và đặc điểm lịch sử bảo thủ truyền thống hơn bao gồm niềm tin vào chủ nghĩa liên bang chính trị và chế độ quân chủ.

Trong đời sống văn hóa, chủ nghĩa bảo thủ Brazil từ thế kỷ 20 trở đi bao gồm những cái tên như Mário Ferreira dos Santos và Vicente Ferreira da Silva trong triết học; Gerardo Melo Mourão và Otto Maria Carpeaux trong văn học; Bruno Tolentino trong thơ ca; Olavo de Carvalho, Paulo Francis và Luís Ernesto Lacombe trong ngành báo chí; Manuel de Oliveira Lima và João Camilo de Oliveira Torres trong lĩnh vực lịch sử; Sobral Pvà Miguel Reale trong pháp luật; Gustavo Corção, Plinio Corrêa de Oliveira, Cha Léo và Cha Paulo Ricardo trong Giáo hội Công giáo ; và Roberto Campos và Mario Henrique Simonsen về kinh tế.

Trong nền chính trị đương đại, một làn sóng bảo thủ bắt đầu vào khoảng cuộc bầu cử tổng thống Brazil năm 2014. Theo nhà phân tích chính trị Antônio Augusto de Queiroz, Quốc hội Brazil được bầu vào năm 2014 có thể được coi là bảo thủ nhất kể từ phong trào tái dân chủ hóa, với lý do sự gia tăng số lượng nghị sĩ có liên quan đến các bộ phận bảo thủ hơn, chẳng hạn như những người theo chủ nghĩa nông thôn, quân đội Brazil, cảnh sát Brazil, và những người bảo thủ tôn giáo.

Cuộc khủng hoảng kinh tế tiếp theo vào năm 2015 và các cuộc điều tra về vụ bê bối tham nhũng đã dẫn đến một phong trào cánh hữu tìm cách giải cứu các ý tưởng khỏi tay người dân.chủ nghĩa tự do kinh tế và chủ nghĩa bảo thủ đối lập với chủ nghĩa xã hội. Đồng thời, những người bảo thủ tài chính như những người tạo nên Phong trào Brazil Tự do đã nổi lên cùng với nhiều người khác. Ứng cử viên bảo thủ quốc gia Jair Bolsonaro của Đảng Tự do Xã hội là người chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Brazil năm 2018.

Liên minh Brazil, những người theo chủ nghĩa tiến bộ, đảng Cộng hòa, Đảng Tự do, Đảng Đổi mới Lao động Brazil, Patriota, Đảng Lao động Brazil, Đảng Cơ đốc xã hội và Brasil 35 là các đảng bảo thủ ở Brazil.

- Chủ nghĩa bảo thủ tại Anh

Theo nhà sử học James Sack, những người bảo thủ ở Anh tôn vinh Edmund Burke, người Ireland, là người cha trí thức của họ. Burke liên kết với Đảng Whig mà cuối cùng đã chia rẽ giữa Đảng Tự do và Đảng Bảo thủ, nhưng Đảng Bảo thủ hiện đại thường được cho là có nguồn gốc chủ yếu từ Đảng Bảo thủ, và các nghị sĩ của đảng bảo thủ hiện đại vẫn thường xuyên được nhắc đến. như Tories.

Ngay sau cái chết của Burke vào năm 1797, chủ nghĩa bảo thủ đã hồi sinh như một lực lượng chính trị chính thống khi Đảng Whigs phải chịu một loạt chia rẽ nội bộ. Thế hệ những người bảo thủ mới này bắt nguồn chính trị của họ không phải từ Burke, mà từ người tiền nhiệm của ông, Tử tước Bolingbroke (1678-1751), một người Jacobite và Tory truyền thống, thiếu thiện cảm của Burke đối với các chính sách của Whiggish như giải phóng Công giáo và nền độc lập của Mỹ (bị tấn công nổi tiếng của Samuel Johnson trong "Thuế không chuyên chế").

Vào nửa đầu thế kỷ 19, nhiều tờ báo, tạp chí đề cao thái độ trung thành hoặc cánh hữu trong tôn giáo, chính trị và các vấn đề quốc tế. Burke hiếm khi được nhắc tới nhưng William Pitt the Younger(1759-1806) đã trở thành một anh hùng nổi bật. Các tạp chí nổi bật nhất bao gồm The Quarterly Review, được thành lập vào năm 1809 như một đối trọng với Whigs' Edinburgh Review và Blackwood's Edinburgh Magazine thậm chí còn bảo thủ hơn.

Sack nhận thấy rằng: Đánh giá hàng quý đã thúc đẩy chủ nghĩa bảo thủ cân bằng của người Canningite vì nó trung lập với vấn đề giải phóng Công giáo và chỉ phê phán nhẹ nhàng những người bất đồng quan điểm không tuân thủ; nó phản đối chế độ nô lệ và ủng hộ những luật lệ tồi tệ hiện hành; và đó là “đế quốc hung hãn”. Các giáo sĩ cấp cao của Giáo hội Anh đọc Tạp chí của Giáo hội Chính thống cũng có thái độ thù địch không kém đối với người Do Thái, Công giáo, Jacobin, Giám lý và người phát ngôn của Đảng Unitarian. Dựa vào những người theo chủ nghĩa cực đoan, Tạp chí Edinburgh của Blackwood kiên quyết chống lại sự giải phóng của Công giáo và ủng hộ chế độ nô lệ, tiền rẻ, chủ nghĩa trọng thương, Đạo luật Điều hướng và Liên minh Thánh.

Chủ nghĩa bảo thủ phát triển sau năm 1820, bao gồm thương mại tự do vào năm 1846 và cam kết dân chủ, đặc biệt là dưới thời Disraeli. Hiệu quả là tăng cường đáng kể chủ nghĩa bảo thủ như một lực lượng chính trị cơ sở. Chủ nghĩa bảo thủ không còn là sự bảo vệ triết học của tầng lớp quý tộc đất đai, mà đã được làm mới bằng việc xác định lại cam kết của nó đối với các lý tưởng về trật tự, cả thế tục và tôn giáo, chủ nghĩa đế quốc mở rộng, củng cố chế độ quân chủ và tầm nhìn rộng lượng hơn về nhà nước phúc lợi thay vì trừng phạt. tầm nhìn của đảng Whigs và những người theo chủ nghĩa tự do.

Ngay từ năm 1835, Disraeli đã tấn công đảng Whigs và những người theo chủ nghĩa vị lợi vì họ tận tâm một cách mù quáng với một chế độ đầu sỏ công nghiệp, trong khi ông mô tả những người bạn Tories của mình là "đảng thực sự dân chủ của nước Anh" duy nhất và cống hiến cho lợi ích của toàn dân. Tuy nhiên, trong nội bộ đảng có sự căng thẳng giữa một bên là số lượng doanh nhân giàu có ngày càng tăng và một bên là tầng lớp quý tộc và quý tộc nông thôn.

Tầng lớp quý tộc có được sức mạnh khi các doanh nhân phát hiện ra rằng họ có thể sử dụng tài sản của mình để mua một tầng lớp quý tộc và một điền trang ở nông thôn.

Mặc dù những người bảo thủ phản đối những nỗ lực nhằm cho phép tầng lớp trung lưu có đại diện lớn hơn trong quốc hội, họ thừa nhận rằng cải cách bầu cử không thể bị đảo ngược và hứa sẽ hỗ trợ những cải cách tiếp theo miễn là chúng không làm xói mòn các thể chế của nhà thờ và nhà nước. Những nguyên tắc mới này đã được trình bày trong Tuyên ngôn Tamworth năm 1834, mà các nhà sử học coi đó là tuyên bố cơ bản về niềm tin của Đảng Bảo thủ mới. 

Một số người bảo thủ than thở về sự ra đi của một thế giới mục vụ nơi các đặc tính của giới quý tộc đã thúc đẩy sự tôn trọng từ các tầng lớp thấp hơn. Họ coi Giáo hội Anh giáo và tầng lớp quý tộc là những đối trọng chống lại sự giàu có thương mại. Họ nỗ lực xây dựng luật nhằm cải thiện điều kiện làm việc và nhà ở đô thị.

Quan điểm này sau này được gọi là nền dân chủ Tory. Tuy nhiên, kể từ Burke, luôn có sự căng thẳng giữa chủ nghĩa bảo thủ quý tộc truyền thống và tầng lớp doanh nhân giàu có.

Năm 1834, Thủ tướng Đảng Bảo thủ Robert Peel ban hành Tuyên ngôn Tamworth, trong đó ông cam kết ủng hộ cải cách chính trị ôn hòa. Điều này đánh dấu sự khởi đầu của quá trình chuyển đổi chủ nghĩa bảo thủ của Anh từ chủ nghĩa phản động High Tory sang một hình thức hiện đại hơn dựa trên "bảo thủ". Kết quả là đảng này được biết đến với cái tên Đảng Bảo thủ, một cái tên mà đảng vẫn giữ cho đến ngày nay. Tuy nhiên, Peel cũng sẽ là nguồn gốc của sự chia rẽ trong đảng giữa Tories truyền thống (của Bá tước Derby và Benjamin Disraeli) và "Peelites" (đầu tiên do chính Peel lãnh đạo, sau đó là Bá tước Aberdeen).

Sự chia rẽ xảy ra vào năm 1846 về vấn đềthương mại tự do mà Peel ủng hộ, chống lại chủ nghĩa bảo hộ do Derby ủng hộ. Phần lớn đảng đứng về phía Derby trong khi khoảng một phần ba tách ra, cuối cùng hợp nhất với Đảng Whigs và những người cấp tiến để thành lập Đảng Tự do. Bất chấp sự chia rẽ, Đảng Bảo thủ chính thống đã chấp nhận học thuyết thương mại tự do vào năm 1852.

Vào nửa sau thế kỷ 19, Đảng Tự do phải đối mặt với sự chia rẽ chính trị, đặc biệt là về Nội quy Ireland. Lãnh đạo William Gladstone (bản thân là cựu Peelite) đã tìm cách trao cho Ireland một mức độ tự chủ, một động thái bị các thành phần cả cánh tả và cánh hữu trong đảng của ông phản đối.

Những người này tách ra để trở thành những người theo chủ nghĩa Liên minh Tự do (do Joseph Chamberlain lãnh đạo), thành lập một liên minh với Đảng Bảo thủ trước khi sáp nhập với họ vào năm 1912. Ảnh hưởng của Đảng Liên minh Tự do đã kéo Đảng Bảo thủ về phía cánh tả khi các chính phủ Bảo thủ thông qua một số cải cách tiến bộ vào đầu thế kỷ 20. Vào cuối thế kỷ 19, những người ủng hộ doanh nghiệp truyền thống của Đảng Tự do đã gia nhập Đảng Bảo thủ, biến họ thành đảng của kinh doanh và thương mại.

Sau một thời gian Đảng Tự do thống trị trước Thế chiến thứ nhất, Đảng Bảo thủ dần có ảnh hưởng lớn hơn trong chính phủ, giành lại toàn quyền kiểm soát nội các vào năm 1922. Trong thời kỳ giữa hai cuộc chiến, chủ nghĩa bảo thủ là hệ tư tưởng chính ở Anh khi Đảng Tự do cạnh tranh với Đảng Lao động để giành quyền kiểm soát cánh tả.

Sau Chiến tranh thế giới thứ hai, chính phủ Công đảng đầu tiên (1945-1951) dưới sự lãnh đạo của Clement Attlee đã bắt tay vào chương trình quốc hữu hóa ngành công nghiệp và thúc đẩy phúc lợi xã hội. Đảng Bảo thủ thường chấp nhận những chính sách đó cho đến những năm 1980.

Chủ nghĩa Thatcher: Margaret Thatcher (1925-2013), dưới sự lãnh đạo của Đảng Bảo thủ đã chuyển các chính sách kinh tế của họ sang cánh hữu.

Vào những năm 1980, chính phủ Bảo thủ của Margaret Thatcher, dưới sự hướng dẫn của kinh tế học tân tự do, đã đảo ngược nhiều chương trình xã hội của Đảng Lao động, tư nhân hóa phần lớn nền kinh tế Anh và bán tài sản thuộc sở hữu nhà nước. Đảng Bảo thủ cũng áp dụng chính sách hoài nghi châu Âu mềm mại và phản đối Liên bang Châu Âu.

Các đảng chính trị bảo thủ khác, như Đảng Độc lập Anh (UKIP, thành lập năm 1993), Đảng Liên minh Ulster (UUP) của Bắc Ireland và Đảng Liên minh Dân chủ(DUP, thành lập năm 1971), bắt đầu xuất hiện, mặc dù họ vẫn chưa tạo được tác động đáng kể nào tại Westminster (tính đến năm 2014, DUP bao gồm đảng chính trị lớn nhất trong liên minh cầm quyền ở Quốc hội Bắc Ireland), và từ năm 2017- Vào ngày 19 tháng 1, DUP đã cung cấp hỗ trợ cho chính phủ thiểu số Bảo thủ theo thỏa thuận tin cậy và cung cấp.

- Chủ nghĩa bảo thủ tại Nga 

Dưới thời Vladimir Putin, nhà lãnh đạo thống trị kể từ năm 1999, Nga đã thúc đẩy các chính sách bảo thủ một cách rõ ràng trong các vấn đề xã hội, văn hóa và chính trị, cả trong và ngoài nước.

Putin đã tấn công chủ nghĩa toàn cầu hóa và chủ nghĩa tự do kinh tế. Chủ nghĩa bảo thủ của Nga ở một số khía cạnh là độc nhất vì nó hỗ trợ sự can thiệp kinh tế với một nền kinh tế hỗn hợp, với tình cảm dân tộc chủ nghĩa mạnh mẽ và chủ nghĩa bảo thủ xã hội với quan điểm chủ yếu là chủ nghĩa dân túy.

Do đó, chủ nghĩa bảo thủ của Nga phản đối các lý tưởng tự do như khái niệm chủ nghĩa tự do kinh tế đã nói ở trênđược tìm thấy trong các phong trào bảo thủ khác trên khắp thế giới. Kết quả là Putin đã thúc đẩy các tổ chức tư vấn mới tập hợp những trí thức và nhà văn có cùng chí hướng. Ví dụ, Câu lạc bộ Izborsky, do Aleksandr Prokhanov thành lập năm 2012, nhấn mạnh chủ nghĩa dân tộc Nga, việc khôi phục sự vĩ đại trong lịch sử của Nga và sự phản đối có hệ thống đối với các ý tưởng và chính sách tự do. Vladislav Surkov, một quan chức cấp cao của chính phủ, từng là một trong những nhà tư tưởng chủ chốt trong nhiệm kỳ tổng thống của Putin.

Trong các vấn đề văn hóa và xã hội, Putin đã hợp tác chặt chẽ với Giáo hội Chính thống Nga. Mark Woods cung cấp những ví dụ cụ thể về cách Giáo hội dưới thời Thượng phụ Kirill của Moscow đã ủng hộ việc mở rộng quyền lực của Nga vào Crimea và miền đông Ukraine. Nói rộng hơn, The New York Times đưa tin vào tháng 9 năm 2016 rằng các quy định về chính sách của Giáo hội hỗ trợ lời kêu gọi của Điện Kremlin đối với những người bảo thủ xã hội như thế nào:

“Là kẻ thù nhiệt thành của đồng tính luyến ái và bất kỳ nỗ lực nào nhằm đặt quyền cá nhân lên trên quyền của gia đình, cộng đồng hoặc quốc gia, Giáo hội Chính thống Nga giúp coi Nga là đồng minh tự nhiên của tất cả những người mong muốn một thế giới an toàn hơn, phi tự do hơn, thoát khỏi truyền thống.” -sự bùng nổ của toàn cầu hóa, chủ nghĩa đa văn hóa, quyền của phụ nữ và người đồng tính" -  Andrew Higgins.

- Chủ nghĩa bảo thủ tại Đức 

Chủ nghĩa bảo thủ phát triển cùng với chủ nghĩa dân tộc ở Đức, lên đến đỉnh điểm là chiến thắng của Đức trước Pháp trong Chiến tranh Pháp-Phổ, thành lập Đế quốc Đức thống nhất vào năm 1871 và sự trỗi dậy đồng thời của Otto von Bismarck trên sân khấu chính trị châu Âu. Mô hình “cân bằng quyền lực” của Bismarck đã duy trì hòa bình ở châu Âu trong nhiều thập kỷ vào cuối thế kỷ 19.

"Chủ nghĩa bảo thủ mang tính cách mạng" của ông là một chiến lược xây dựng nhà nước bảo thủ được thiết kế để làm cho những người Đức bình thường - không chỉ tầng lớp thượng lưu Junker - trung thành hơn với nhà nước và hoàng đế. Ông đã tạo ra nhà nước phúc lợi hiện đại ở Đức vào những năm 1880.

Theo Kees van Kersbergen và Barbara Vis, chiến lược của ông là: đưa ra các quyền xã hội để tăng cường sự hội nhập của một xã hội có thứ bậc, tạo dựng mối liên kết giữa người lao động và nhà nước nhằm củng cố nhà nước, duy trì các mối quan hệ quyền lực truyền thống giữa các nhóm xã hội và địa vị, đồng thời cung cấp quyền lực đối kháng chống lại các lực lượng hiện đại của chủ nghĩa tự do và chủ nghĩa xã hội.

Bismarck cũng ban hành quyền bầu cử phổ thông cho nam giới ở Đế quốc Đức mới vào năm 1871. Ông trở thành một anh hùng vĩ đại đối với những người bảo thủ ở Đức, những người đã dựng lên nhiều tượng đài để tưởng nhớ ông sau khi ông rời nhiệm sở vào năm 1890.

Với sự trỗi dậy của Chủ nghĩa Quốc xã vào năm 1933, các phong trào nông nghiệp lụi tàn và bị thay thế bởi nền kinh tế chỉ huy nhiều hơn và buộc phải hội nhập xã hội. Mặc dù Adolf Hitler đã thành công trong việc thu hút sự ủng hộ của nhiều nhà công nghiệp Đức, những người theo chủ nghĩa truyền thống nổi tiếng đã công khai và bí mật phản đối các chính sách an tử, diệt chủng và tấn công tôn giáo có tổ chức của ông, bao gồm Claus von Stauffenberg, Dietrich Bonhoeffer, Henning von Tresckow, Bishop Clemens August Graf von Galen và nhà quân chủ Carl Friedrich Goerdeler.

Gần đây hơn, công việc của nhà lãnh đạo và Thủ tướng Liên minh Dân chủ Thiên chúa giáo bảo thủ Helmut Kohl đã giúp mang lại sự thống nhất nước Đức, cùng với sự hội nhập chặt chẽ hơn của châu Âu dưới hình thức Hiệp ước Maastricht.

Đại hội Đảng Nhân dân Châu Âu (EPP) tại Bucharest năm 2012, với ba nhà lãnh đạo bảo thủ trong EPP bao gồm Thủ tướng Tây Ban Nha Mariano Rajoy (2011-2018), Thủ tướng Đức Angela Merkel và Thủ tướng Hungary Viktor Orbán. 

Ngày nay, chủ nghĩa bảo thủ của Đức thường gắn liền với các chính trị gia như Thủ tướng Angela Merkel, người có nhiệm kỳ được đánh dấu bằng những nỗ lực cứu đồng tiền chung châu Âu (Euro) khỏi sự sụp đổ. Những người bảo thủ ở Đức bị chia rẽ dưới thời bà Merkel do cuộc khủng hoảng người tị nạn ở Đức và nhiều người bảo thủ trong CDU/CSU phản đối các chính sách về người tị nạn và di cư được phát triển dưới thời bà Merkel.

- Chủ nghĩa bảo thủ tại Pháp

Chủ nghĩa bảo thủ ở Pháp (Gaullism) tập trung vào việc bác bỏ chủ nghĩa thế tục của Cách mạng Pháp, ủng hộ vai trò của Giáo hội Công giáo và khôi phục chế độ quân chủ.

Chính nghĩa quân chủ đang trên đà chiến thắng vào những năm 1870, nhưng sau đó sụp đổ vì vị vua được đề xuất, Henri, Bá tước Chambord, từ chối treo lá cờ ba màu. Căng thẳng tôn giáo tăng cao trong thời kỳ 1890-1910, nhưng được giảm bớt sau tinh thần đoàn kết trong cuộc chiến trong Thế chiến thứ nhất.

Một hình thức cực đoan của chủ nghĩa bảo thủ là đặc trưng của chế độ Vichy giai đoạn 1940-1944 với chủ nghĩa bài Do Thái cao độ, phản đối chủ nghĩa cá nhân, nhấn mạnh vào đời sống gia đình và định hướng kinh tế quốc gia.

Sau Chiến tranh thế giới thứ hai, những người bảo thủ ở Pháp ủng hộ các nhóm theo chủ nghĩa Gaullist và có tinh thần dân tộc chủ nghĩa, đồng thời nhấn mạnh vào truyền thống, trật tự và sự tái sinh của nước Pháp.

Những người theo chủ nghĩa Gaullist có quan điểm khác nhau về các vấn đề xã hội. Số lượng các nhóm bảo thủ, sự thiếu ổn định và xu hướng gắn liền với các vấn đề địa phương của họ bất chấp sự phân loại đơn giản. Chủ nghĩa bảo thủ đã trở thành lực lượng chính trị lớn ở Pháp kể từ Thế chiến thứ hai.

Điều bất thường là chủ nghĩa bảo thủ của Pháp thời hậu chiến được hình thành xung quanh tính cách của một nhà lãnh đạo, Charles de Gaulle ; và không dựa trên chủ nghĩa bảo thủ truyền thống của Pháp mà dựa trên truyền thống Chủ nghĩa Bonaparte.

Chủ nghĩa Gaullism ở Pháp vẫn tiếp tục dưới thờiĐảng Cộng hòa (trước đây là Liên minh Phong trào Nhân dân), trước đây được lãnh đạo bởi Nicolas Sarkozy, một nhân vật bảo thủ ở Pháp (xem Sinistrisme). Bản thân từ "bảo thủ" đã là một thuật ngữ lạm dụng đối với nhiều người ở Pháp.

- Chủ nghĩa bảo thủ tại Ý

Sau khi thống nhất, Ý lần lượt được cai trị bởi Cánh hữu lịch sử, đại diện cho các quan điểm bảo thủ, tự do-bảo thủ và bảo thủ-tự do, và Cánh tả lịch sử. Sau Thế chiến thứ nhất, đất nước này chứng kiến ​​sự xuất hiện của các đảng quần chúng đầu tiên, đặc biệt là trong đó có Đảng Nhân dân Ý (PPI), một đảng dân chủ Thiên chúa giáo tìm cách đại diện cho đa số người Công giáo, vốn từ lâu đã kiềm chế hoạt động chính trị. PPI và Đảng Xã hội Ý đã góp phần quyết định vào việc làm mất đi sức mạnh và quyền lực của giai cấp thống trị tự do cũ, vốn đã không thể tự cơ cấu thành một đảng đúng nghĩa: ĐảngLiên minh Tự do không phải là một liên minh chặt chẽ và Đảng Tự do Ý đã đến quá muộn.

Năm 1921, Benito Mussolini thành lập Đảng Phát xít Quốc gia (PNF), và năm tiếp theo, qua cuộc Tuần hành ở Rome, ông được bổ nhiệm làm Thủ tướng.

Năm 1926, tất cả các đảng đều bị giải thể ngoại trừ PNF, do đó vẫn là đảng hợp pháp duy nhất ở Ý cho đến khi chế độ sụp đổ vào tháng 7 năm 1943.

Đến năm 1945, phe Phát xít bị mất uy tín, bị giải tán và đặt ngoài vòng pháp luật, trong khi Mussolini bị xử tử vào tháng 4 năm đó. Sau Thế chiến thứ hai, phe trung hữu bị thống trị bởi đảng Dân chủ Thiên chúa giáo (DC) trung dung, bao gồm cả các thành phần bảo thủ và trung tả. Với chiến thắng vang dội trước Đảng Xã hội Ý và Đảng Cộng sản Ý năm 1948, trung tâm chính trị đã nắm quyền. Theo lời của Denis Mack Smith, nó "bảo thủ vừa phải, khoan dung hợp lý với mọi thứ không liên quan đến tôn giáo hoặc tài sản, nhưng trên hết là Công giáo và đôi khi là giáo sĩ". Nó thống trị chính trị cho đến khi DC giải thể vào năm 1994.

Trong số các đồng minh thường xuyên của DC, có Đảng Tự do Ý bảo thủ - tự do. Ở bên phải DC là các đảng theo chủ nghĩa quân chủ như Đảng Quốc gia theo chủ nghĩa quân chủ và Phong trào xã hội Ý thời hậu phát xít (MSI).

Năm 1994, doanh nhân và ông trùm truyền thông Silvio Berlusconi thành lập Forza Italia (FI), một đảng tự do-bảo thủ. Berlusconi đã thắng ba cuộc bầu cử vào năm 1994, 2001 và 2008, cai trị đất nước trong gần mười năm làm Thủ tướng. FI đã thành lập một liên minh với một số đảng, bao gồm Liên minh Quốc gia (AN) bảo thủ quốc gia, người thừa kế của MSI và Lega Nord (LN) theo chủ nghĩa khu vực. FI được hợp nhất một thời gian ngắn, cùng với AN, trong đảng Nhân dân Tự do và sau đó được hồi sinh trong Forza Italia mới.

Sau cuộc tổng tuyển cử năm 2018, LN và Phong trào Năm Sao thành lập một chính phủ dân túy, tồn tại khoảng một năm.

Trong cuộc tổng tuyển cử năm 2022, liên minh trung hữu, lần này do Anh em Ý (FdI), một đảng bảo thủ mới sinh ra trên đống tro tàn của AN thống trị. Do đó, FdI, Lega và FI được đổi tên thành thành lập chính phủ dưới sự lãnh đạo của FdI Giorgia Meloni.

- Chủ nghĩa bảo thủ tại Úc

Đảng Tự do Úc tuân thủ các nguyên tắc của chủ nghĩa bảo thủ xã hội và chủ nghĩa bảo thủ tự do.

Nó mang tính tự do về mặt kinh tế. Các đảng bảo thủ khác là Đảng Quốc gia Úc, một đảng chị em của Đảng Tự do, Đảng Gia đình trên hết, Đảng Lao động Dân chủ, Đảng Bắn súng, Ngư dân và Nông dân, Đảng Bảo thủ Úc và Đảng Katter's Australia.

Đảng lớn nhất trong nước là Đảng Lao động Úc và phe thống trị của nó là Quyền Lao động, một thành phần bảo thủ xã hội. Úc đã tiến hành cải cách kinh tế đáng kể dưới thời Đảng Lao động vào giữa những năm 1980. Do đó, các vấn đề như chủ nghĩa bảo hộ, cải cách phúc lợi, tư nhân hóa và bãi bỏ quy định không còn được tranh luận trong không gian chính trị như ở Châu Âu hay Bắc Mỹ. Moser và Catley giải thích: "Ở Mỹ, 'tự do' có nghĩa là cánh tả và nó là một thuật ngữ mang tính miệt thị khi được những người bảo thủ sử dụng trong các cuộc tranh luận chính trị đối nghịch. Ở Úc, tất nhiên, những người bảo thủ thuộc Đảng Tự do".

Jupp viết rằng: "sự suy giảm ảnh hưởng của tiếng Anh đối với chủ nghĩa cải cách và chủ nghĩa cấp tiến ở Úc, cũng như việc những người bảo thủ chiếm đoạt các biểu tượng của Đế chế vẫn tiếp tục dưới sự lãnh đạo của Đảng Tự do của Ngài Robert Menzies, kéo dài cho đến năm 1966".

- Chủ nghĩa bảo thủ tại Hàn Quốc

Đảng bảo thủ lớn của Hàn Quốc, Đảng Quyền lực Nhân dân (Hàn Quốc), đã thay đổi hình thức trong suốt lịch sử của mình. Đầu tiên đó là Đảng Dân chủ-Tự do(민주자유당, Minju Ja-yudang) và người đứng đầu đầu tiên là Roh Tae-woo, Tổng thống đầu tiên của Cộng hòa thứ sáu Hàn Quốc. Đảng Dân chủ-Tự do được thành lập thông qua sự hợp nhất giữa Đảng Dân chủ Công lý của Roh Tae-woo, Đảng Dân chủ Thống nhất của Kim Young Sam và Đảng Cộng hòa Dân chủ Mới của Kim Jong-pil.

Và một lần nữa thông qua cuộc bầu cử lãnh đạo thứ hai, Kim Young-sam, trở thành Tổng thống thứ mười bốn của Hàn Quốc. Khi đảng bảo thủ bị đảng đối lập đánh bại trong cuộc tổng tuyển cử, đảng này lại thay đổi hình thức để tuân theo yêu cầu cải cách của các đảng viên. Nó trở thành Đảng Hàn Quốc Mới, nhưng nó lại thay đổi một năm sau đó kể từ khi Tổng thống Kim Young-sam bị người dân đổ lỗi cho Quỹ Tiền tệ Quốc tế, đã đổi tên thành Đảng Quốc gia Lớn (GNP). Kể từ khi cố lãnh đạo Kim Dae-jung đảm nhận chức tổng thống năm 1998, GNP đã là đảng đối lập cho đến khi Lee Myung-bak giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2007.

- Chủ nghĩa bảo thủ tại Singapore

Đảng bảo thủ duy nhất của Singapore là Đảng Hành động Nhân dân (PAP). Nó hiện đang nằm trong chính phủ và đã nằm trong chính phủ kể từ khi giành được độc lập vào năm 1965. Nó đã thúc đẩy các giá trị bảo thủ dưới hình thức dân chủ và các giá trị châu Á hay 'các giá trị chung'. Đảng chính ở bên trái của phổ chính trị ở Singapore là Đảng Công nhân (WP).

6- Khuyến nghị của Công ty Luật TNHH Everest

[a] Bài viết Chủ nghĩa bảo thủ (Conservatism) được luật sư, chuyên gia của Công ty Luật TNHH Everest thực hiện nhằm mục đích nghiên cứu khoa học hoặc phổ biến kiến thức pháp luật, hoàn toàn không nhằm mục đích thương mại.

[b] Bài viết Chủ nghĩa bảo thủ (Conservatism) có sử dụng những kiến thức hoặc ý kiến của các chuyên gia được trích dẫn từ nguồn đáng tin cậy. Tại thời điểm trích dẫn những nội dung này, chúng tôi đồng ý với quan điểm của tác giả. Tuy nhiên, quý vị chỉ nên coi đây là những thông tin tham khảo, bởi nó có thể chỉ là quan điểm cá nhân người viết.

[c] Trường hợp cần giải đáp thắc mắc về vấn đề có liên quan, hoặc cần ý kiến pháp lý, hoặc thuê luật sư tư vấn cho vụ việc cụ thể, Quý vị vui lòng liên hệ với luật sư, chuyên gia của Công ty Luật TNHH Everest qua Tổng đài tư vấn pháp luật: (024) 66 527 527, E-mail: info@everest.org.vn. 

Phạm Nhật Thăng
Phạm Nhật Thăng

Phạm Nhật Thăng là chuyên gia Quản trị và An ninh (Management and Security)

0 bình luận, đánh giá về Chủ nghĩa bảo thủ (Conservatism)

TVQuản trị viênQuản trị viên

Xin chào quý khách. Quý khách hãy để lại bình luận, chúng tôi sẽ phản hồi sớm

Trả lời.
Thông tin người gửi
Bình luận
Nhấn vào đây để đánh giá
Thông tin người gửi
Tổng đài tư vấn: 024-66 527 527
Giờ làm việc: Thứ 2 - Thứ 7: 8h30 - 18h00
0.19939 sec| 1285.508 kb